Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 131: Mục Tiêu Thích Hợp Để Xuống Tay
– Xem ra tình huống của nàng ấy không tốt cho lắm. Mục Lương có thể nhìn ra cô gái kia đang bị mọi người xa lánh.
- Đúng là không tốt lắm mới càng khiến người khác chú ý.
Khóe miệng của Nguyệt Thấm Lam cong lên một nụ cười khó lường.
Ánh mắt lúc cô gần rời đi nhất định sẽ khiến cho một số người hoài nghi.
Chỉ cần có nghi ngờ thì sẽ có tiếp xúc, như vậy dù sao cũng làm cho người khác tin tưởng hơn là chính mình tìm tới cửa!
- Xem ra ngươi đã nghĩ đến nên đóng vai như thế nào rồi?
Mục Lương nghiêng đầu nhìn khuôn mặt quyến rũ động lòng người của Nguyệt Thấm Lam.
Cô gái ưu nhã lại xấu xa này thật sự rất có sức hấp dẫn của một người phụ nữ thành thục.
- Ta chỉ thử một chút thôi.
Nguyệt Thấm Lam hơi nghiêng đầu, đôi mắt nhìn chăm chú vào Mục Lương.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô nổi lên một vệt đỏ ửng, nhẹ nhàng hỏi:
- Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?
- Người đẹp nên nhìn.
Mục Lương trả lời rất thẳng thắn, khóe miệng khẽ cong lên một chút.
- Ừ.
Nguyệt Thấm Lam ngượng ngùng mím môi, khuôn mặt xinh đẹp càng đỏ hơn.
Lỗ tai của nàng cũng bị nhuộm thành màu đỏ hồng, được người khác khen trực tiếp như vậy làm cho trái tim của nàng lặng yên nhảy sai một nhịp.
Từ sau khi lên làm Nguyệt Chủ, không có một người đàn ông nào dám khen ngợi trước mặt nàng như vậy.
Két ~~
Mễ Nặc cắn chặt hàm răng, đôi tai thỏ màu lam lập tức xù lông.
Cô nhìn thấy Mục Lương và Nguyệt Thấm Lam liếc mắt đưa tình, tâm trạng tức khắc không tốt.
-???
Vệ Ấu Lan nghiêng đầu nhìn cô gái tai thỏ đang nghiến răng nghiến lợi, còn nghe được cô ấy lẩm bẩm cái gì đó: Bà cô già này thật là quá đáng ghét.
Vệ Ấu Lan lập tức không dám nghe tiếp nữa, nhu nhược bịt hai lỗ tai lại, trên mặt hiện lên vẻ cổ quái.
Bình thường quản gia rất sợ người lạ, hiện tại thật quá dũng mãnh, dám gọi Nguyệt Chủ là bà cô già.