Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 127: Con Gái Yêu Đương Sẽ Trở Nên Cực Kỳ Phiền Phức
Màn đêm buông xuống. Bên trong thành Thập Lâu, trong một gian phòng u tối.
- Hô hô hô…
Ngải Lỵ Na há mồm thở dốc.
Cô hung hăng nhéo bím tóc đuôi ngựa màu hồng nhạt, phiền não nói:
- Lẽ nào Dị Quỷ kia có được năng lực theo dõi sao? Làm sao mới qua không bao lâu đã lại tìm tới rồi.
- Vù vù…
Ly Nguyệt hít sâu một hơi.
Chạy trốn kịch liệt quay quanh thành Thập Lâu, suýt chút nữa làm cho hai cô gái không thở nổi.
- Đoán chừng là nó có năng lực theo dõi, chúng ta làm mồi bẫy rập mà nhanh như vậy đã bị phát hiện ra rồi.
Ly Nguyệt thở dài.
Ngày hôm qua, các cô đi vào phía sau thành Thập Lâu, lấy không ít mồi bẫy rập mê hoặc Dị Quỷ, mới nghỉ ngơi không đến nửa ngày đã bị tìm tới.
Tiếp theo, cả một ngày ở đây bố trí mồi bẫy rập, thậm chí dẫn tới gò núi bên ngoài thành Thập Lâu.
Tiếp theo còn chạy loạn bên trong thành, làm giả tung tích mê hoặc Dị Quỷ.
- Đáng ghét, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, thì tóc của ta bị nhổ hết mất.
Ngải Lỵ Na có chút đau lòng kéo tóc một cái.
Các cô lấy mái tóc làm mồi, mỗi lần bố trí bẫy rập đều sẽ nhổ ra một ít tóc để dùng.
- Tóc của ngươi vẫn còn dài.
Ly Nguyệt cho tay vào trong ngực sờ sờ, cẩn thận từng li từng tí lấy ra Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
Cô nhẹ nhàng cởi ra miếng vải màu đen bọc phần đuôi của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, lập tức một tia sáng màu vàng hiện ra chiếu sáng căn phòng u ám.
- Thật tốt.
Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na lóe ra sự thích thú, tiếng nói mềm mại cất lên:
- Quá tiện, không cần củi rơm nhóm lửa cũng có thể chiếu sáng, buổi tối cũng có thể giảm bớt tung tích bị bại lộ.
Mỗi lần cô ấy nhìn thấy con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng này, có chút thèm muốn.
- Ngươi cũng có cơ hội có được nó.
Ly Nguyệt nhớ lúc ban ngày nghe được tin tức, Tiểu Huyền Vũ đã xuất hiện ở cửa thành.