Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 123: Dọa Sợ Người Một Thành!
Chỉ có thầm mến mới sẽ không lo lắng bại lộ thân phận, cũng sẽ ước mơ đối phương sẽ tốt như thế nào. - Thầm mến?
Ly Nguyệt nghi ngờ ngẩn người.
- Đối phương chưa thấy mặt của ngươi chứ?
Ngải Lỵ Na chờ mong hỏi.
- Thấy rồi.
Ly Nguyệt gật đầu.
- Cái gì? Thấy rồi?
Ngải Lỵ Na kinh ngạc trừng lớn đôi mắt màu hồng nhạt.
Nàng cau đôi lông mày màu hồng nhạt tế, cẩn thận từng li từng tí hỏi:
- Hắn không sợ ngươi là Zombie cảm nhiễm giả… Có thể lừa gạt ngươi hay không?
- Không sợ ta, hắn còn… Sờ qua gương mặt của ta.
Ly Nguyệt càng nói càng cảm thấy ngượng ngùng.
- Không phải chứ?
Ngải Lỵ Na sợ ngây người.
Nàng đột nhiên nổi lên lòng hiếu kỳ, hỏi tiếp:
- Lại có người đàn ông thần kỳ như vậy tồn tại à? Dáng vẻ hắn như thế nào?
- Hắn đúng là rất thần kỳ, dáng dấp người cũng thật đẹp mắt.
Ly Nguyệt nghĩ đến đủ chuyện đã xảy ra sau khi gặp Mục Lương, cũng đúng với hai chữ “Thần kỳ”.
- Ta nói… Người ngươi thích sẽ không phải là một đứa bé chứ?
Ngải Lỵ Na nghi ngờ hỏi.
Chỉ có một đứa bé mới có thể không hiểu Hư Qủy Cảm Nhiễm, cũng chỉ có một đứa bé mới có thể dễ dàng tiếp nhận cô gái tóc trắng như vậy.
- Làm sao có thể, hắn còn lớn hơn ta mấy tuổi.
Ly Nguyệt liếc mắt trừng cô, cảm thấy đầu óc của cô gái tóc hồng sắp bị huyễn tưởng yêu đương phá hư.
- Vậy thì thật kỳ quái.
Ngải Lỵ Na nhăn mày, cúi đầu nghĩ xem có chỗ nào không đúng không.
- Nhanh vào thành!
Ly Nguyệt kéo tay Ngải Lỵ Na đi vào cửa thành.
Thành Thập Lâu không có kiểm tra gì ở cửa thành, dù sao thì tiến vào cũng chỉ là ngoại thành.
Chỉ có khi vào nội thành mới bị thẩm tra nghiêm nghị.
- Thật bẩn, thật là hôi.
Ly Nguyệt đưa tay muốn che mũi, lại phát hiện trên mặt mình có một cái mặt nạ.