Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 116: Bộ Linh Khí Cao Cấp Đầu Tiên (1)
Sắc trời dần tối trên đường phố, có một bóng dáng từ xa đi tới, vẻ mặt mệt mỏi rã rời, bước đi không vững. - Đây không phải là chuyện để người làm, lại dám bảo ta một ngày đều ở đây sử dụng năng lực.
Vẻ mặt của Nguyệt Phi Nhan tái nhợt, nhổ nước bọt.
Trong lòng của cô ôm một món đồ, đi loạng choạng trên đường, giống như chỉ cần một khắc nữa sẽ ngã sấp xuống.
Phía sau, một cô gái nhìn thấy bộ dáng của cô gái tóc đỏ, rõ ràng hơi chần chờ, mới chạy chậm tiến lên đỡ.
Tiểu Mật cầm theo thùng nước, đi tới bên cạnh, quan tâm hỏi:
- Đại nhân Nguyệt Chủ nhỏ, cần ta dìu ngươi trở về không?
- Nguyệt Chủ nhỏ? Là đang gọi ta sao?
Nguyệt Phi Nhan ngẩn người, ngơ ngác chỉ vào mình.
- Ừm.
Tiểu Mật ngây thơ gật đầu.
- Hì hì… Đây là lần đầu tiên có người gọi ta như vậy.
Nguyệt Phi Nhan nhẹ nhàng nhếch miệng, cười khoan khoái, nhớ kỹ cô gái có mái tóc ngắn ngang vai màu rám nắng trước mắt.
Cô vực dậy tinh thần, từ chối, nói:
- Không cần, ta cũng sắp tơi phòng giao dịch rồi, ngươi nhanh đi xếp hàng múc nước đi!
- Vậy, vậy ngài cẩn thận một chút.
Tiểu Mật quan tâm một câu.
Cô ấy cầm theo thùng gỗ, chạy chậm đi xếp hàng múc nước.
- Xem ra, người nhà bảo vệ cô ấy rất tốt.
Nguyệt Phi Nhan ôm lấy món đồ trong ngực, thất tha thất thểu đi về phía phòng giao dịch.
Cô quyết định lần sau, tuyệt đối không vắt khô sức lực của bản thân như vậy, lúc đi đường sẽ hơi cực khổ.
Trôi qua vài chục phút.
Cuối cùng, Nguyệt Phi Nhan cũng đã tới cửa chính phòng giao dịch, đứng đối diện Nguyệt Thấm Lam vừa lúc ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn.
- Ngươi làm sao lại một mình đi trở về? Ta còn đinh lát lại đi đón ngươi.
Nguyệt Thấm Lam kinh ngạc đứng dậy tiến lên, đỡ lấy con gái sắp ngã xuống của mình.
- Ta, ta đã làm xong.