Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 113: Lần Đầu Tiên Cải Cách Của Thành Huyền Vũ (1)
Mục Lương điều khiển cái sân rơi xuống bên dưới, trong chốc lát đã đến mặt đất. - Ta phải đi rồi.
Ly Nguyệt rời khỏi cái sân, chậm rãi đi về phương xa.
- Ta ở thành Thập Lâu chờ ngươi.
Mục Lương ôn hòa hô.
- Ừm.
Ly Nguyệt dừng lại bước chân, giơ tay lên quơ quơ.
Cô lần nữa đi về phía trước ba bước, mũi có hơi cay cay, ánh mắt có một tia mơ hồ.
Cuối cùng, cô gái tóc trắng nhịn không được xoay người, chạy về phía Mục Lương.
Bịch!
Ly Nguyệt nhào vào lòng của Mục Lương, ôm hông của anh một cái thật chặt, gò má dán vào trong ngực, nghe được tiếng tim đập trầm ổn mạnh mẽ.
Cô chợt cảm thấy bình yên.
Hai tay của Mục Lương vòng qua thắt lưng của cô, an tĩnh ôm, hưởng thụ giờ khắc ấm áp lại thương cảm ly biệt này.
- Ta đi.
Ly Nguyệt yên tĩnh ôm một hồi, cố kiềm chế, đẩy Mục Lương ra, xoay người chạy chậm rời khỏi.
Cô sợ lại tiếp tục ôm, sẽ không muốn đi.
- Vì sao cảm giác này lại không giống như chia tay đồng đội chứ?
Mục Lương lắc đầu cười khổ một tiếng.
Đến nay, còn chưa có yêu đương, bất kể là ai cũng có chút hoang mang!
Anh nhìn thấy cô biến mất ở khúc cua ở gò núi không xa, mới điều khiển cái sân đất, trở lại trên tường thành.
- Hừ!
Mễ Nặc nhíu lại chiếc mũi xinh xắn, yêu kiều rên một tiếng, hơi hơi kháng nghị một chút.
- Ngươi làm sao vậy?
Mục Lương biết rõ còn hỏi, đưa tay nhéo tai thỏ của cô.
- Ngươi đừng nhéo ta, ta trở về đây.
Mễ Nặc ôm đầu ngồi xổm xuống, sau đó lại lập tức đứng dậy chạy đi.
- Hôm nay lại còn không cho nhéo tai.
Mục Lương tiếc nuối nắm lại bàn tay.
Anh quay đầu nhìn thấy sắc mặt cổ quái của mấy người Vệ Cảnh, thản nhiên nói:
- Tập hợp tất cả người đội săn bắn, ta có một việc muốn tuyên bố.
Thành Huyền Vũ sẽ bắt đầu cải cách lần đầu tiên, nhất định trước khi đến thành Thập Lâu, để cho thành Huyền Vũ đi vào quỹ đạo.