Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 112: Động Vật Thuần Dưỡng Đẻ Trứng
– Tất cả mọi người rất khẩn trương. Mễ Nặc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói:
- Người chết là những người mới tới đi lên thông báo.
- Ly Nguyệt đâu? Cô ấy thức chưa?
Mục Lương gật đầu, không quan tâm, hỏi cô gái tóc trắng.
- Đã thức, bữa sáng do cô ấy làm.
Mễ Nặc thanh thúy nói.
- Được, ngươi đi ra ngoài trước đi, ta thay quần áo một chút rồi sẽ ra.
Mục Lương ôn nhuận gật đầu.
- Ừ.
Mễ Nặc chậm chạp, khuôn mặt ửng đỏ chạy chậm ra ngoài.
- Vì sao lại xấu hổ như vậy?
Mục Lương nghi ngờ nghiêng đầu, đứng dậy mở tủ quần áo ra thay quần áo.
Anh chọn một bộ hán phục màu đen rộng rãi mặc vào, ngày hôm nay, phải sắp xếp và phân vài việc, phải mặc nghiêm túc một chút mới được.
- Ong ong ong…
Mục Lương thay quần áo xong, đã nghe được phía sau truyền đến âm thanh cánh va vào nhau.
Anh xoay người nhìn thấy Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh bay trên không trung, móng vuốt ôm hai quả trứng to bằng ngón tay.
- Cho ta?
Mục Lương nghi ngờ, hơi chớp hai mắt, sau đó, nhận được ý nghĩ của Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh truyền tới.
- Ong ong…
Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh dùng sức lay động cánh.
- Được, vậy cho ta.
Mục Lương giơ tay lên cầm lấy thứ Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh cho.
Anh chăm chú nhìn một cái, phát hiện là một con Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh phiên bản nhỏ, dáng vẻ không có uy mãnh như Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh.
- Đây chính là con cháu ngươi sinh, làm sao có thể bắt được nguồn sáng kia?
Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe ra tia mừng rỡ, hỏi thăm Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh một vài vấn đề.
- Ong ong ong…
Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh truyền lại tập tính đơn giản.
- Ta đã hiểu.
Mục Lương hiểu rõ gật đầu.
Anh nhìn Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh, mỉm cười nói:
- Con cháu của ngươi sẽ gọi là Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng!