Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 107: Vì Sao Con Bé Vui Vẻ Như Vậy? (1)
Cô lại nghĩ tới tên thủ lĩnh chán ghét kia, bốn năm trước đã muốn cho cô đi làm hầu gái. Nói là làm hầu gái, trên thực tế lại vì vui đùa.
Mễ Á không cam lòng, sau đó căn dặn em mình nhất định phải nữ giả nam trang, lẻ loi một mình đi vào trong hoang dã.
Nếu không phải sau đó, vận khí tốt bị người phụ nữ điên kia cứu, e rằng cô đã sớm bị một con Sói ăn thịt.
- Lại không nói lời nào.
Hi Bối Kỳ không thú vị bĩu môi.
Đột nhiên, một đạo khí tức quỷ dị tràn ngập đến.
- Đi mau, những người đó lại đuổi tới.
Mễ Á biến sắc, thân ảnh hóa thành một cái bóng đen, chạy trốn ra ngoài.
- Thật là một đám theo đuôi, mỗi ngày không ngừng đuổi theo.
Hi Bối Kỳ tức giận hét lớn.
Một giây kế tiếp.
Cô giương cánh, nhanh chóng đuổi theo phía sau cô gái tai mèo.
Bộ lạc nhỏ đổ nát, lần nữa bình tĩnh trở lại.
Bình tĩnh không đến ba phút.
Bá bá bá…
Ba cái bóng vọt vào bộ lạc.
- Ngửi ngửi ngửi…
Một thân ảnh có cái đầu Sói, ngửi vào không khí một cái.
Hắn gầm nhẹ nói:
- Mới vừa đi một hồi.
- Đuổi theo, nhất định phải lấy lại trứng Linh Thú Lôi Điện.
Một thân ảnh khác có cái đầu sư tử, ngoan lệ nói:
- Nhất định phải làm thịt hai tên ăn trộm đến từ Ốc Đảo này.
- Nhưng, bé gái tóc vàng kia…
Cuối cùng một thân ảnh có đầu gấu phân vân.
- Cô đã là kẻ phản bội, thành Dạ Nguyệt sẽ không quản cô ấy.
Thân ảnh có đầu sư tử không thèm để ý khoát tay.
Hắn liếc mắt thân ảnh đầu sói một cái, ý bảo nhanh chóng dẫn đường.
Bá!
Ba người một trước hai sau tiếp tục truy tung.
….
- Thì ra đi sắn ban đêm là như vậy.
Nguyệt Phi Nhan vác củi gỗ, theo sát ở bên người Mục Lương, tò mò nhìn xung quanh.