Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 105: Một Pháo Đài Laser Di Động (2)
Mọi thứ cũng chỉ như vậy, làm cho Mục Lương vẫn có hơi thất vọng. - Đom Đóm thật lớn.
Nguyệt Phi Nhan bị ánh sáng hấp dẫn.
Cô lấy tay che hai mắt lại, dùng khóe mắt liếc qua Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh to bằng quả đấm.
- Có Đom Đóm lớn như vậy sao?
Vệ Cảnh sững sờ.
Trong đầu hắn xuất hiện một suy nghĩ, Đom Đóm lớn như vậy, chỉ có da chết, mồ hôi của hung thú khổng lồ mới nuôi nổi!
- Ong ong ong…
Bọ Cánh Cứng Lấp Lánhcảm nhận được sự thất vọng trong lòng của Mục Lương, cánh lay động nhanh hơn.
Ánh sáng ở phần đuôi thủy tinh càng sáng hơn, trong đêm đen như một ánh đèn pha lê.
Hưu!
Cũng chỉ là sáng hơn bình thường mà thôi!
Phần đuôi của Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh bay vụt ra, một luồng xung điện nhỏ như cây châm bắn ra.
Ầm!
Tia sáng bắn trúng một gốc cây đã khô, nổ ra to cỡ nắm tay, từ vết thủng có khói đen bốc lên.
Két!
Cây khô gãy, ngã xuống.
- Laser công kích?
Mục Lương sợ đến ngây người.
Anh nháy mắt một cái, nhìn khúc cây khô trên đất, với lỗ thủng vẫn có khói đen bốc lên.
- Đom Đóm thật lợi hại.
Nguyệt Phi Nhan trừng lớn con ngươi màu đỏ, ánh mắt nóng bỏng nhìn Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh phát ra ánh sáng trong bầu trời đêm.
Cô muốn bắt Đom Đóm trở về, gian phòng cũng không cần đốt củi để thấp sáng, dựa vào Đom Đóm có thể chiếu sáng cả phòng.
- Thật nguy hiểm.
Vệ Cảnh càng xem trọng an toàn.
Hắn cầm thanh đao dài trong tay, chuẩn bị công kích về phía Đom Đóm khổng lồ, muốn dùng một đao chém chết nó.
- Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh, thì ra ngươi vẫn còn có ẩn dấu chiêu thức.
Mục Lương nghe được tiếng kinh hô, mới từ từ phản ứng lại kịp.
Anh nhìn thấy dáng vẻ hai người muốn công kích, giơ tay lên vẫy tay với Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh.