Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 104: Một Pháo Đài Laser Di Động (1)
– Mục Lương, ngươi muốn bắt chim sao? Nguyệt Phi Nhan nhìn thấy vẻ mặt của Mục Lương, tiến tới góp mặt, thần bí nói:
- Ta biết nơi nào có chim to nè!
- Ở đâu?
Mục Lương hiếu kỳ hỏi.
- Thành Phi Điểu có rất nhiều chim to, ta nghe nói còn Dị Biến Giả có biết bay nữa.
Bàn tay cuar Nguyệt Phi Nhan nắm chặt, mơ ước nói:
- Cũng không biết bay lên trời sẽ có cảm giác như thế nào?
- Thành Phi Điểu ở nơi nào?
Con ngươi của Mục Lương sáng lên.
Anh cần thuần dưỡng động vật biết bay để phòng thủ bầu trời phía trên Rùa Đen, phòng trường hợp bị người khác đánh lén vào từ không trung lẻn.
Hơn nữa, bầu trời rộng lớn làm sao có thể thiếu lực lượng không quân chớ?
- Ta, ta cũng không biết.
Nguyệt Phi Nhan nhìn thấy con ngươi màu đen của Mục Lương sáng ngời.
Cô ngượng ngùng nghiêng đầu sang chỗ khác, nhỏ giọng nói:
- Trước đây, ta chỉ vô tình nghe mẹ nhắc tới, ngươi muốn biết tình huống chi tiết thì đi hỏi mẹ ta.
- Được.
Mục Lương gật đầu.
…
Đạp đạp đạp…
Một loạt tiếng bước chân truyền đến, ba tiểu đội, 12 thành viên của đội săn bắn viên đang tụ họp lại từ ba phương hướng khác nhau.
- Đại nhân Thành Chủ.
Bọn họ giật mình nhìn hai con động vật thuần dưỡng, với Ma Trùng Chín Đốt nằm trên mặt đất.
- Tới thật đúng lúc, các ngươi đi tìm một ít gỗ đi!
Mục Lương không thể để cho mọi người tay không quay về, làm sao cũng phải mang một ít đồ trở về mới được.
- Vâng.
Người của đội săn bắn đưa mắt nhìn nhau, lần đầu tiên đi ra ngoài săn bắn không bắt được con mồi, ngược lại chỉ mang theo củi gỗ trở về.
Bọn họ hoàn toàn có thể tưởng tượng được, sau khi về đến nhà sẽ bị người nhà dùng loại ánh mắt như thế nào nhìn họ.
- Nhanh đi, còn đứng ngốc ở đó làm gì?
Vệ Cảnh liếc mắt trừng các đội viên.
Hắn dẫn đầu rút ra thanh đao dài, bắt đầu chém và thu gỗ.