Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 92: Ta Tới Đón Các Ngươi
Đại trưởng lão hoảng sợ la to. - Ah…
Nguyệt Chủ liếc mắt đại trưởng lão đang tê liệt ngã xuống trên đất một cái, lại nhìn về phía man thú hoang cổ càng ngày càng gần.
Bà bắt đầu lôi kéo cô gái tóc đỏ đang ngồi chồm hổm ở trước người, bi thương nói:
- Phi Nhan, xem ra chúng ta không thể đến được Thành Huyền Vũ.
- Mẹ, cũng không sao.
Nguyệt Phi Nhan run rẩy thân thể, ôm chặt lấy Nguyệt Chủ, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong lòng mẹ mình.
- Đi.
Đạt Phổ níu lại Lợi Đinh, nhắm vào chân của man thú hoang cổ, chuẩn bị dự đoán chỗ chạy trước, tránh né từng điểm dừng chân.
- Oanh!
Chân của con thú khổng lồ hạ xuống, gió lớn cuốn qua.
- Không nghĩ tới, ngày hôm nay, lão nương sẽ chết ở dưới chân một con man thú hoang cổ.
Nguyệt Chủ buồn bã vỗ nhẹ phía sau lưng con gái mình, con ngươi màu xanh nước biển lóe ra hồi ức.
Chị hai, khả năng ta không đợi được ngươi mang chân tướng quay về.
10 giây đi qua… Hai mươi giây đi qua…
- Dừng, dừng lại?
Đạt Phổ đợi một hồi, cũng không thấy man thú hoang cổ nhấc chân.
- Hả?
Nguyệt Chủ bừng tỉnh lại.
Bà ngẩng đầu nhìn về phía man thú hoang cổ đã dừng lại, không tiến thêm nữa.
- Chào! Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan, ta tới đón các ngươi.
Giọng nói sang sảng hào phóng, truyền đến từ trên đầu man thú hoang cổ.
- Giọng nói này là…
Nguyệt Chủ bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thân ảnh quen thuộc đang đứng trên đỉnh đầu man thú hoang cổ.
Mục Lương nhảy xuống, phất phới rơi vào trước mặt Nguyệt Chủ, giống như cảnh tượng đêm qua.
Anh thú vị nhẹ nháy con mắt trái một cái, khẽ cười nói:
- Nghi thức nghênh tiếp này như thế nào?
-…
Mũi của Nguyệt Chủ hơi chua, con ngươi màu xanh nước biển xuất hiện một giọt nước