Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 90: Man Thú Hoang Cổ (1)
Cuối cùng sau một trận biến cố, mới để cho bà thu liễm lại tính tình Tiểu Ma Đầu, do đó bắt đầu biến thành vẻ xấu bụng ưu nhã. - Mẹ, ngươi xem như ta không từng hỏi.
Nguyệt Phi Nhan ngượng ngùng lui lại hai bước, đã cảm nhận được một tia khí tức nguy hiểm.
- Hừ!
Nguyệt Chủ quyến rũ yêu kiều quát một tiếng.
- Mục Lương, làm sao còn chưa tới?
Nguyệt Phi Nhan nhìn thấy sắc mặt của mẹ mình, cứng rắn nói sang chuyện khác:
- Trời đã sáng cũng đã lâu.
- Đoán chừng là có chuyện đó nên chậm trễ!
Con ngươi màu xanh nước biển của Nguyệt Chủ hiện lên một tia lo lắng.
Nếu như người bộ lạc Thiên Thụ đến, Mục Lương còn chưa tới, như vậy rất nguy hiểm.
- Cũng không biết thành Huyền Vũ sẽ trông như thế nào?
Nguyệt Phi Nhan tràn ngập chờ mong và hiếu kỳ đối với lần đầu được đến một thành trì lớn.
- Chỉ cần không quá kém là có thể ở.
Nguyệt Chủ thật sự không có ôm kỳ vọng quá lớn.
Bà chỉ cần một nơi có thể sống yên bình là được, muốn sống một lần vì bản thân.
- Chờ một chút, chúng ta làm sao xông ra để hội hợp với mấy người Mục Lương?
Nguyệt Phi Nhan lo lắng nhìn người đội săn bắn xung quanh.
- Đã có lão nương ở đây đừng lo.
Nguyệt Chủ cắn hàm răng ngà nhỏ bé, khuôn mặt hiện lên một tia đau đớn.
Hiện tại, bà đứng đã cực kỳ đau, nếu thật sự động thủ, chỉ có thể một lần phát động công kích, rồi mất đi năng lực hành động.
Người phụ nữ xấu bụng cũng hy vọng Mục Lương sẽ ra sức, có thể dẫn hai người bọn họ chạy trốn, nếu không… Bà phải thực sự liều mạng.
- Ừm.
Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan hơi rũ xuống, con ngươi màu đỏ hiện lên một tia lo lắng.
Sở dĩ cô gái tóc đỏ trêu ghẹo mẹ mình, chính là muốn phân tán sự chú ý của bà, như vậy thì sẽ không cảm nhận được sự đau đớn.