Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 64: Các Ngươi Rất Xứng Nha
– Di? Mục… Đại nhân, ngươi ôm dì này làm cái gì? Mễ Nặc mới đi ra từ nhà trọ, vội mở miệng bạo kích ngay.
- D…Dì???
Bộ dáng của Nguyệt Chủ quyến rũ, biểu cảm cứng đờ, trong lòng như bị “Một mũi tên viết chữ dì lên tấm ván gỗ” ghim trúng.
Nàng quay đầu cười tủm tỉm nhìn cô gái tai thỏ, xúc động nhéo lỗ tai của cô.
- Mẹ ta bị thương, nên làm phiền Mục Lương ôm một cái.
Nguyệt Phi Nhan vội vàng giải thích với cô gái tai thỏ trong nháy mắt.
Mẹ nàng rất để ý tới tuổi của bản thân, nếu nói tiếp sẽ bị ghi tạc trên quyển sổ nhỏ da thú ở.
- Ồ, dì bị thương có nặng không?
Mễ Nặc thăm dò, mặt tươi cười tràn đầy quan tâm hỏi.
- Chỉ chỉ bị thương… Chuyện kia, ngươi có thể gọi ta là Nguyệt Chủ, hoặc chị Nguyệt đều có thể.
Nguyệt Chủ cười tủm tỉm, vẻ mặt “hiền lành” nhắc nhở:
- Nếu người cứ gọi ta là dì, như vậy nghe ta có vẻ rất già.
- Nhưng…
Con mắt màu xanh lam của Mễ Nặc hiện lên một tia giảo hoạt.
- Khụ khụ… Nguyệt Phi Nhan, dẫn đường ở phía trước đi!
Khóe miệng của Mục Lương giật một cái, con ngươi nhìn vào vị trí Nguyệt Chủ đang nhéo phần thịt trên cánh tay của anh.
Lại để cho cô gái tai thỏ và người phụ nữ quyến rũ đối đầu, người chịu khổ là anh.
- Ừm ừm, đi theo ta.
Nguyệt Phi Nhan vội vã dẫn đường ở phía trước.
Mục Lương bế Nguyệt Chủ bằng tư thế “ôm công chúa”, đi ở phía sau, cuối cùng là hai cô gái.
- Mễ Nặc, vừa rồi ngươi rất soái nha.
Ly Nguyệt vừa đi bên cạnh, vừa tán dương cô gái tai thỏ.
Nàng lại tiếp tục tò mò hỏi:
- Vừa rồi vì sao ngươi không rụt rè hả?
- Ta thấy Mục Lương ôm dì kia, trong lòng tự nhiên rất khó chịu.
Mễ Nặc vểnh cái miệng nhỏ lên, khó chịu quên luôn cảm giác rụt rè.
Rõ ràng, nàng và Mục Lương quen nhau lâu nhất, cũng không được anh ôm như vậy.
- Thật sự… Có hơi khó chịu.
Ly Nguyệt ngẩng đầu nhìn phía bóng lưng của Mục Lương.
Sau đó, càng làm cho nàng khó chịu.
- Ha… Lại có chuyện để chơi.
Khóe miệng của Nguyệt Chủ cong lên một vòng cung.
Lấy thực lực của nàng, đương nhiên có thể nghe được tiếng thì thầm của hai cô gái phía sau.
Nguyệt Chủ nhẹ nhàng xoay người, cười híp mắt, nhìn hai cô, chớp chớp con mắt màu xanh nước biển, khiêu khích về phía hai cô .
Đúng vậy, nàng đang trả thù khiêu khích cô gái tai thỏ, lại dám gọi nàng là dì.
- Tức chết ta rồi.
Mễ Nặc chu cái miệng nhỏ lên, bộ dáng như một chú sóc.
- Lão bà ghê tởm.
Ly Nguyệt cắn răng nghiến lợi nói.