Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 49: Muốn Đến Bộ Lạc Nguyệt Đàm
Năm ngày sau, buổi sáng sớm. Rùa Đá vòng qua gò núi cản đường, giẫm qua hòn đá không cao, đang từng bước một bò về phía trước.
Trong cái sân nhỏ ở trên lưng rùa, cô gái tai thỏ đang cố gắng huấn luyện cơ thể.
- Một… hai mốt, cố gắng đến ba mươi, chịu đựng.
Mục Lương nghiêm túc đứng ở bên cạnh, khích lệ cô gái tai thỏ chống đẩy.
- Được.
Mễ Nặc cắn răng trả lời.
Trên mặt cô đều là mồ hôi, mặt đất dưới cằm đã bị mồ hôi thấm ướt to bằng bàn tay.
Cánh tay của cô gái tai thỏ đã run rẩy, lần nữa chậm rãi hạ thấp xuống, chống đẩy.
Huấn luyện như thế đã tiếp tục năm ngày, mỗi ngày đều sẽ phải chống đấy thêm mấy cái.
Ly Nguyệt từ vườn trồng xem hết ‘Thiên Sứ Chi Dực’ ra.
Cô đi đến bên cạnh Mục Lương, nhỏ giọng nói:
- bây giờ mới chỉ là buổi sáng, chúng ta có nên để cô ấy nghỉ ngơi một chút hay không?
Mỗi ngày cô gái tóc trắng đều sẽ đi vào vườn mấy lần, không phải nhìn ‘Thiên Sứ Chi Dực’ thì cũng ngồi ngây người dưới cây trà.
- Chống đẩy đủ ba mươi lần mới có thể nghỉ ngơi.
Mục Lương nghiêm túc nói.
Anh đã từng làm lính đặc chủng, biết cực hạn của cơ thể là thế nào.
Cô gái tai thỏ vẫn còn dư một chút sức, đè ép thêm một chút mới đến cực hạn.
- Tôi nói, huấn luyện như thế có hữu dụng không?
Ly Nguyệt không chỉ lần thứ nhất hỏi qua như vậy.
Cô gái tai thỏ đã từng cũng bị huấn luyện, huấn luyện trước mắt dưới cái nhìn của cô là có chút —— ôn hòa.
Đúng vậy, quá ôn hòa.
- Tôi làm vậy là đang đánh cơ sở.
Mục Lương thản nhiên nói.
Anh có thể nhìn ra trong lúc bước đi, cô gái tóc trắng ngẫu nhiên lơ đãng biểu hiện một chút động tác quy phạm.
Cùng với ban đêm, trong lúc ngủ mơ, cô gái tóc trắng thường vô ý thức nói ra những lời gì đó.