Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 43: Lại thêm gấp mười lần giá cả mới có thể bán.
Sau khi cãi nhau một phen dở khóc dở cười. Mục Lương bỏ hòn đá đã nung đỏ vào trong bồn tắm lớn, đun nóng nước đến mức độ vừa vặn có thể tắm, rồi đuổi hai cô đi vào tắm.
Bận rộn một ngày, toàn thân đều dơ bẩn, không phải mồ hôi thì là bụi bặm.
- Quan niệm cần phải thay đổi từ từ mới được.
Mục Lương lắc đầu.
Có năng lực thì phải khá hơn một chút, không có năng lực muốn cũng không có biện pháp, không phải sao?
- Nhân bây giờ đang rảnh rỗi thì xào lá trà vậy.
Mục Lương liếc mắt về nhà tắm một cái, không quan tâm phía trong truyền đến tiếng kêu la om sòm của cô gái tai thỏ.
Anh cọ rửa than đen đóng trên nồi thép, cho vào lá và chồi trà non do Mễ Nặc hái.
- Phát động Lân Giáp Tàng Hình.
Mục Lương sử dụng năng lực đảo lá trà, một vài lá trà đã bắt đầu ráo nước, dùng thuật ngữ mà nói chính là xào xanh (bên ngoài, sau khi thu hoạch lá trà, người ta thường phơi nắng cho héo lại, nhưng ML đang ở tận thế nên phải xào cho lá trà héo lại).
- Còn phải vò nát lá trà một cái.
Mục Lương nhớ lại khi còn ở bộ đội, có một người đồng đội rất yêu thích uống trà lẩm bẩm xào trà công nghệ.
Từ sau khi, anh được cường hóa, thỉnh thoảng có nhớ lại vài ký ức đơn giản, tùy thời có thể đem ra kham thảo.
- Được rồi, cứ như vậy đi.
Mục Lương đảo nồi thép, nhìn lá trà đã thay đổi hình dạng.
Anh đổ lá trà ra mặt bàn, chờ nó nguội là có thể pha trà.
Lúc này, nhà tắm được mở ra, hai cô đã tắm rửa xong, cất bước đi ra.
Mễ Nặc mặc một bộ áo quần liền dài màu trắng, ngoại trừ hình thức có hơi lạ, nhưng lại mang đến một cảm giác nữ thần thanh xuân.
Còn Ly Nguyệt như kiểu nữ thần lạnh lùng, làn da trắng như tuyết, hợp với mái tóc dài trắng như tuyết, bên trong đôi mắt thanh lãnh kiên nghị như bông tuyết.
Cô gái tóc trắng mặc một chiếc đầm dài, mang đến một cảm giác cổ điển kiểu như tiểu tỷ tỷ thanh lãnh.
- Rất đẹp.
Mục Lương giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
- Tôi trở về phòng trước.
Ly Nguyệt xấu hổ cúi đầu.