Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 42: Nói cô thúi là thật.
– Không có muối, chả có mùi vị gì cả! Mục Lương nếm thử canh thịt cà chua một cái.
Phát hiện canh thịt rất nhạt, kết hợp với cà chua chua ngọt, là một món canh thích hợp để khai vị.
Mục Lương bưng canh lên bàn, đặt một miếng thit nướng ở giữa bàn gỗ.
Anh quay đầu, gọi hai cô gái:
- Hai người đi rửa tay, chuẩn bị ăn tối.
- Rửa tay?
Ly Nguyệt ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên cô ấy nghe được chuyện xa xỉ như vậy.
Cô gái tóc trắng lật qua lật lại nhìn thoáng qua đôi tay, bàn tay lấm tấm màu đen.
Xác thực… phải rửa một chút.
- Hở? Không cần rửa tay đâu!
Mễ Nặc lau mồ hôi trên trán, ở trên mặt đã để lại năm dấu ngón tay màu đen.
- Không được, trước kia không có cách nào mới chấp nhận qua loa.
Mục Lương lắc đầu, như thầy giáo dạy dỗ:
- Tình huống bây giờ cần phải thay đổi, không thể dựa theo cuộc sống trước kia.
- Nhưng, như vậy quá lãng phí nước.
Mễ Nặc lẩm bẩm cái miệng.
- Đều là một ít nước mưa, có cái gì lãng phí hay không lãng phí.
Mục Lương liếc cô gái tai thỏ.
Sau khi có Thủy Tinh Ngư, anh đã chướng mắt nước mưa, ngay cả dụng cụ lọc nước đều lười đi tìm.
- Được rồi.
Mễ Nặc nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Mục Lương…
- Tôi đi rửa tay là được.
Cô lẩm bẩm, yếu ớt không dám phản bác, ngoan ngoãn đi rửa tay.
- Cô cũng nhanh đi rửa tay, nếu không… Không có cơm tối.
Mục Lương quay đầu híp mắt nhìn về phía Ly Nguyệt.
-…
Ly Nguyệt muốn nói cái gì, nhưng dưới cái nhìn soi mói của Mục Lương cũng không nói được gì.
- Ừ.
Cô gái tóc trắng thuận theo cô gái tai thỏ đi rửa tay.
- Thật là, mình đang nuôi hai bé gái sao?
Mục Lương nâng trán, nhổ nước bọt khinh thường:
- Rõ ràng mình đâu có lớn hơn bọn họ mấy tuổi, làm sao có cảm giác như mình già rồi vậy?
Có đôi khi, từng trải nhiều trong cuộc sống, ở trước mặt một vài người, sẽ tự động trở nên thành thục ổn trọng, không chịu nổi tự chủ đổ tất cả trách nhiệm về phía mình.