Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 26: Mục Tiêu Của Anh Là Gì Vậy?
Một cơn mưa rơi xuống xối xả hơn một giờ mới tạnh. Khi Rùa Đen đi tới gần địa phận đại bản doanh của Huyết Hồ Tử, trời đã sập tối.
Thời gian ăn cơm với không khí trầm mặc cũng đã trôi qua.
Mục Lương mặc bộ đồ rằn ri(*) cũng đã khô, bên hông treo mã tấu cũng không thấm nước nhiều.
(*): đồ quân đội.
Anh nhìn ánh mắt lo lắng của cô, mỉm cười dặn dò:
- Sau khi tôi đi, mặc kệ ai tới, cô cũng không được mở cửa.
- Vậy lúc anh bảo kỳ nhông vận chuyển đồ trở về thì sao?
Mễ Nặc yếu ớt hỏi.
Trong nháy mắt, cô nghĩ đến hình ảnh kỳ nhông khuân đồ trở về lúc còn ở doanh trại.
Khóe miệng của Mục Lương giật một cái, suy nghĩ một chút nói:
- Ám hiệu mở cửa là tiếng đập cửa một dài hai ngắn.
- Phanh ~~~ phanh ~ phanh ~
Anh dùng tay gõ một cái trên mặt bàn, làm mẫu rồi mới nói tiếp:
- Đại khái giống như vậy nè!
- Được, tôi biết rồi.
Mễ Nặc gật cái đầu nhỏ một cái, cố gắng nhớ kỹ.
- Đừng lo lắng, tôi đoán trời vừa sắp tối sẽ về đến nơi.
Mục Lương nhéo tai thỏ của cô một cái, cười nói:
- Nếu cô mệt, cứ đi ngủ trước.
- Tôi, tôi chờ anh trở lại…
Mễ Nặc đỏ mặt, âm thanh càng ngày càng nhỏ:
-… Mới dám ngủ.
Cô sợ đạo tặc phát hiện Tiểu Huyền Vũ, bò lên, trộm đồ trong nhà thì làm sao bây giờ?
- Được rồi, tôi đi đây.
Mục Lương chỉ nghe được nửa câu trước.
Nếu anh nghe được toàn bộ, phỏng chừng sẽ dở khóc dở cười!
- Anh cẩn thận một chút.
Giọng nói trong trẻo của Mễ Nặc vang lên.
- Nhớ tìm đủ đồ nha!
Mục Lương phất phất tay, biến mất trong tầm mắt của cô, leo xuống mặt đất từ lưng Rùa Đen.
Điểm sáng nho nhỏ phía xa, chính là Đại bản doanh của Huyết Hồ Tử .
- Nếu từ đây đi tới, sắc trời cũng sẽ tối om.
Mục Lương ngẩng đầu nhìn bầu trời một chút, tạnh mưa dường như bầu trời cũng hơi sáng lên.