Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 23: Nguyệt Lang
Màn đêm buông xuống. Rùa Đen dừng lại nghỉ ngơi.
- Rầm rầm rầm!
Mục Lương gõ cửa phòng một cái:
- Mễ Nặc, đi ra ăn bữa tối.
- Anh ăn trước đi, tôi không muốn ăn.
Âm thanh e lệ của cô truyền ra từ gian phòng.
Mục Lương đứng ở cửa, âm thanh lẩm bẩm không nhỏ:
- Mười bốn tuổi, chẳng lẽ cô ấy đã đến thời kỳ phản nghịch rồi chứ?
Lấy cửa lều gỗ làm cửa phòng, cách âm rất kém.
Bá!
Trong nháy mắt, cửa phòng bị kéo ra.
Hai bên má của Mễ Nặc đỏ bừng xuất hiện ở cửa, trừng con mắt màu xanh lam.
Hai tay của cô chống nạnh, giận trách:
- Tôi mới không có phản nghịch nha!
- Đúng đúng, không phải phản nghịch.
Mục Lương đột nhiên có cảm giác nuôi con gái.
Anh cười khẽ, búng cái trán của cô một cái, ôn hòa nói:
- Mau ra đây ăn cơm nè!
- Quao quao quao???
Mễ Nặc đột nhiên trợn tròn hai mắt, khiếp sợ nhìn phòng khách đã bị thay đổi hoàn toàn.
Không biết từ lúc nào, phòng khách có thêm một cái bàn cao bốn chân, với bốn cái ghế.
Lúc này, nồi thép đặt ở giữa bàn, xung quanh là chén gỗ đũa gỗ đã bày ra xong.
- Ngốc tử, ngây ngô đứng đó làm cái gì? Nhanh chóng qua đây ăn cơm.
Mục Lương lạnh nhạt vẫy vẫy tay.
- Những thứ này đều là anh làm xong trong buổi chiều?
Mễ Nặc ngơ ngác ngồi xuống.
Cô vuốt ve mặt bàn và mặt ghế, phát hiện rất bằng phẳng.
- Không có gì chỉ là khi tiện tay làm bồn tắm, nên làm luôn.
Mục Lương múc canh thịt cho cô, không thèm để ý nói:
- Cũng không thể suốt ngày ngồi chồm bên lò sưởi vừa dùng bữa!
- Còn có bồn tắm lớn?
Mễ Nặc kinh ngạc đến nỗi cắn phải đầu lưỡi.
- Để tiện chứa nước tắm, nên đã làm một bồn tắm lớn.
Mục Lương chỉ vào góc khuất trong phòng khách, một bồn tắm lớn cao cỡ nửa người.