Trần Mặc có chút mơ hồ, hồi lâu sau mới phản ứng lại.
Ánh sáng xung quanh mờ ảo, không gian chật hẹp, xung quanh chất đống chăn nệm, thoang thoảng mùi hương thanh khiết của gỗ đàn hương, dường như đang ở trong một chiếc tủ quần áo đứng.
…
Hoàng hậu bịt miệng hắn lại, truyền âm nói: “Đừng lên tiếng, bên ngoài có người…”
Trần Mặc phát tán thần thức dò xét một vòng, phát hiện Lâm Kinh Trúc và Cẩm Vân phu nhân đang ngồi trên ghế nói chuyện, khoảng cách với bọn họ chưa tới mười mét, nhìn qua nhất thời chưa có ý định rời đi.
Cảnh tượng này có vẻ quen thuộc.
Lúc trước ở Lâm phủ, cũng là hắn và Hoàng hậu bị Cẩm Vân phu nhân chặn trong tủ quần áo, từ đó định hình nền tảng cho mối quan hệ của hai người.
Nay chuyện cũ lại tái diễn, chỉ có điều lần này hắn mới là người bị ép buộc…
“Điện hạ, chuyện này là sao?” Trần Mặc truyền âm nói.
Hoàng hậu đôi má ửng hồng, nhẹ nhàng nói: “Vừa nãy bổn cung thấy ngươi mãi chưa tỉnh, nên muốn kiểm tra thử hiệu quả cải tạo, không ngờ Trúc nhi và Cẩm Vân đột nhiên tới, tình thế cấp bách, chỉ đành trốn tạm vào đây…”
“Kiểm tra hiệu quả?” Trần Mặc hơi nhướng mày.
Nếu chỉ có vậy, Hoàng hậu căn bản không cần phải căng thẳng như thế.
Nhận ra y phục của mình xộc xệch, thắt lưng da bên hông cũng không cánh mà bay, trong lòng trào dâng một tia sáng tỏ, cười tủm tỉm nói:
“Điện hạ không lẽ là muốn ăn vụng?”
“Xì, quan hệ như chúng ta, sao có thể gọi là ăn vụng được?”
Hoàng hậu mắng một tiếng, nhưng đối mặt với ánh mắt đùa giỡn của Trần Mặc, lại vô cớ có chút chột dạ, ấp úng nói:
“Chẳng qua là trải qua cải tạo bằng long huyết, cả người trở nên kỳ lạ, căn bản không thể nhịn được…”
Trần Mặc bừng tỉnh.
Suýt chút nữa thì quên mất chuyện này.
Giữa huyết mạch Long tộc thuần khiết, vốn dĩ đã có sức hút cực mạnh.
Mà máu Hoàng hậu hấp thu lại xuất phát từ hắn, dung hợp đạo lực đặc hữu của hắn, tương đương với việc đóng dấu “chuyên dụng” lên người Hoàng hậu… Cộng thêm việc hai người vốn đã tình đầu ý hợp, nhất thời khó mà tự kiềm chế cũng là chuyện bình thường.
“Là do ta sơ suất.” Trần Mặc gãi đầu nói: “Ta đưa Điện hạ ra ngoài ngay đây.”
Cẩm Vân phu nhân không có tu vi, Lâm Kinh Trúc cũng chỉ là Thoát Phàm đỉnh phong, có Tử Cực Động Thiên che đậy, dù cho nghênh ngang đi ngang qua các nàng, cũng không thể nào bị phát hiện.
“Chuyện này trái lại không vội.” Hoàng hậu chớp chớp mắt, nói: “Hiếm khi có cơ hội như thế này, bổn cung cũng rất tò mò, Cẩm Vân và Trúc nhi sau lưng nghị luận bổn cung như thế nào.”
Nói xong, liền áp tai vào khe cửa, tập trung tinh thần nghe lén.
Trần Mặc có chút bất lực, nhưng cũng đành chiều theo ý nàng.
…
“Nương, lời này của người là có ý gì?”
Lâm Kinh Trúc nhíu mày, nghi hoặc nói: “Cái gì gọi là quan hệ giữa tiểu di và Trần Mặc không đơn giản?”
Cẩm Vân phu nhân chần chừ một lát, nói: “Chẳng lẽ con không cảm thấy, Hoàng hậu đối với Trần Mặc có chút quá mức để tâm sao?”
“Vậy thì đã sao?” Lâm Kinh Trúc coi như đương nhiên nói: “Trần Mặc là Tông sư trẻ tuổi nhất toàn bộ Đại Nguyên, nhiều lần phá được đại án, có công phò tá rồng, tiểu di coi trọng huynh ấy một chút cũng là chuyện bình thường mà?”
“Coi trọng đến mức để cậu ta đêm đêm ngủ lại Trung cung? Coi trọng đến mức vì cậu ta mà vượt ngàn dặm đến Nam Cương? Coi trọng đến mức vì cậu ta mà trở mặt với Hoàng đế?” Cẩm Vân phu nhân lắc đầu nói: “Chuyện này sớm đã vượt qua giới hạn quân thần nên có rồi.”
“Hửm?”
Lâm Kinh Trúc ngẩn người, “Tiểu di đi Nam Cương từ bao giờ?”Chỉ có tại webtruyenchu.com, web truyện chữ hàng đầu
“Lúc trước Trần Mặc đi Nam Cương truy tra vụ án Cổ Thần Giáo, không lâu sau, Trưởng công chúa liền dẫn người rời khỏi kinh đô, vội vã chạy tới thành Bạch Lộ.”
“Trùng hợp là, ngay ngày hôm sau, Hoàng hậu liền tuyên bố ra ngoài nhiễm phong hàn, tạm ngưng triều hội, ròng rã nửa tháng trời không hề lộ diện.”
“Ta biết được chuyện này, liền vào cung thăm Hoàng hậu, kết quả ngay cả mặt mũi cũng không gặp được, hơn nữa Tôn Thượng cung vẫn luôn túc trực bên cạnh nàng cũng biến mất, lúc đó ta đã đoán được, Hoàng hậu chắc chắn là lén lút xuất cung rồi.”