Quý Hồng Tú bàn tay ngọc nắm chặt vạt áo, đôi má hơi nóng bừng.
Mặc dù hai người sớm đã có quan hệ thực chất, nhưng vẫn chưa từng cùng nhau tắm rửa bao giờ, nay lại đang ở trong tông môn, không tránh khỏi có chút thẹn thùng.
Nàng đứng bên bể nước do dự hồi lâu, mới cuối cùng hạ quyết tâm, bước chân vào trong nước, nhưng bộ áo tắm trên người thì thế nào cũng không nỡ cởi ra. Ào ——
Sóng nước dập dềnh, gợn lên từng đợt lăn tăn.
Bộ áo tắm mỏng manh vốn đã lỏng lẻo, lúc này bị nước bể thấm vào, lập tức dán chặt vào da thịt, phác họa nên những đường cong rõ nét đến từng chi tiết.
Vòng eo thon nhỏ, đôi chân ngọc dài miên man, cổ áo hơi hé mở thấp thoáng vẻ đầy đặn, những đường cong căng mọng nhấp nhô không định, chất liệu lụa mỏng nửa che nửa hở, ẩn ước có thể thấy làn da trắng ngần pha chút hồng nhuận, giống như quả đào mật chín mọng phủ một tầng sương mỏng, cảm giác mờ ảo này trái lại càng thêm mê hoặc lòng người.
Chú ý tới ánh mắt chằm chằm của Trần Mặc, lòng Quý Hồng Tú hoảng loạn, không nhịn được lùi lại hai bước, nhỏ giọng nói: Chàng bình tĩnh một chút, nơi này là thánh địa tông môn, không được làm bậy, nếu không chính là bất kính với Tổ sư…
Yên tâm đi, ta là người chính trực nhất, trừ khi nàng chủ động cầu xin ta, nếu không ta tuyệt đối sẽ không vượt quá giới hạn nửa bước. Trần Mặc nghiêm nghị nói.
Xì, mơ đẹp quá nhỉ, ai thèm cầu xin chàng? Quý Hồng Tú mắng nhẹ một tiếng, nhưng thấy hắn quả thực không có ý định làm gì, lòng cũng bình ổn lại đôi chút, lưng tựa vào thành bể chậm rãi ngồi xuống.
Mái tóc đen ướt đẫm, búi tóc lỏng lẻo, vài sợi tóc xanh men theo bên cổ rủ xuống, không giống vẻ thanh xuân kiều diễm của thiếu nữ mà tỏa ra phong vị chín chắn quyến rũ vừa vặn.
Trần Mặc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rực rỡ nhìn nghiêng kia, lên tiếng nói: Hôm đó nàng công khai lên tiếng, để ta và Chi nhi kết thành đạo lữ, còn muốn đích thân chủ trì nghi thức, là nói thật sao?
Đương nhiên. Quý Hồng Tú gật đầu nói: Thanh Tuyền theo chàng lâu như vậy, chịu không ít lời ra tiếng vào, ta làm sư phụ này lẽ ra nên giúp con bé đòi một cái danh phận mới đúng.
Trần Mặc truy hỏi: Vậy còn bản thân nàng thì sao?
Quý Hồng Tú giọng điệu trầm xuống nói: Đương nhiên là thầm lặng chúc phúc cho hai người, rồi tìm một nơi cách biệt thế gian để sống cô độc đến già thôi…
Hửm? Trần Mặc chân mày nhíu chặt.
Chú ý tới dáng vẻ căng thẳng của hắn, Quý Hồng Tú mím môi, trong mắt lướt qua một tia ý cười: Được rồi, trêu chàng thôi, ta sớm đã nghĩ thông suốt rồi, dù cho chàng và Thanh Tuyền kết thành đạo lữ, quan hệ của chúng ta cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.
Mặc kệ những người khác nghĩ thế nào, nói ta không biết xấu hổ cũng được, không xứng làm thầy cũng xong, dù sao đời này ta cũng không thể rời xa chàng được rồi, cùng lắm thì làm người tình trong bóng tối của chàng là được.
Nhưng như vậy liệu có quá ủy khuất cho nàng không? Trần Mặc ngập ngừng.
Nếu không thì sao? Chàng còn cách nào tốt hơn không? Quý Hồng Tú bất lực nói: Chẳng lẽ bảo ta đoạt tình yêu, cướp chàng từ tay Thanh Tuyền sao? Thanh Tuyền có thể dung nhẫn quan hệ của chúng ta, đã là sự hy sinh rất lớn rồi, ta không thể được voi đòi tiên nữa.
Haiz, đều tại ta…
Trần Mặc thở dài một tiếng, ánh mắt có chút áy náy.
Mối quan hệ phức tạp này, dù cho hắn là bậc thầy cân bằng cũng rất khó dàn xếp, chung quy là phải có người chịu ủy khuất.
Chàng cũng không cần tự trách, tất cả đều là lựa chọn của chính ta. Quý Hồng Tú đỏ mặt nói: Giống như lúc trước Thanh Tuyền nói, bên ngoài chúng ta là thầy trò, đóng cửa lại là chị em… Nghe thì có chút hoang đường, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không tệ, quan hệ trái lại còn thân thiết hơn trước.
Chị em sao?
Trần Mặc không nói gì, trong lòng thầm tính toán điều gì đó.
Nói chính sự đi. Quý Hồng Tú thần sắc thu liễm, nói: Lần này ta dung hợp thần hồn, tiêu hao không nhỏ, trong thời gian ngắn không thể khôi phục, nhưng nếu cứ kéo dài nữa, phía Lăng Ức Sơn e là chờ không nổi rồi.