Trần đại nhân?
Trần Mặc nghe tiếng quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Hứa Thanh Nghi trong bộ đồ trắng đang đứng dưới cây ngân hạnh, trong vòng tay ôm một chồng sách, ánh mắt nhìn hắn từ xa, gió nhẹ thổi tung tà váy, trông giống như một bông hoa diên vĩ đang lay động.
Hứa ti chính, đã lâu không gặp. Trần Mặc mỉm cười vẫy vẫy tay.
Hứa Thanh Nghi nhẹ nhàng bước tới gần.
Ánh mắt nàng quan sát kỹ lưỡng, xác định trên người hắn không thiếu bộ phận nào mới thu hồi tầm mắt, hỏi: Về khi nào vậy?
Hôm qua.
Trần Mặc trả lời.
Hứa Thanh Nghi mím mím môi, khẽ nói: Nghe nói lần này ngươi gây ra động tĩnh không nhỏ, không chỉ tiêu diệt Cổ Thần Giáo mà còn phá hủy một bộ lạc Man tộc, ngay cả bệ hạ cũng khen ngợi ngươi hết lời, còn muốn cho ngươi tham gia tuyển chọn phò mã nữa.
Xem ra nương nương không hề nói cho nàng biết chuyện xảy ra ở vùng bí ẩn Thanh Châu.
Dù sao thì vùng nước này quá sâu, biết càng nhiều càng nguy hiểm, Trần Mặc cũng không muốn kéo nàng vào, hắn nói đùa: Vạn nhất ta thật sự trở thành phò mã, Hứa ti chính phải chuyển tới phủ công chúa để làm ấm giường cho ta đấy.
Xì, mơ đẹp quá nhỉ! Hứa Thanh Nghi lườm hắn một cái đầy hờn dỗi, mắng nhỏ.
Đây là mệnh lệnh của thái tử điện hạ, chẳng lẽ nàng muốn quỵt nợ sao? Trần Mặc khoanh tay nói: Hơn nữa, chúng ta đâu phải chưa từng ngủ chung trên một chiếc giường…
Ngươi còn nói nữa!
Hứa Thanh Nghi vội vàng đưa tay bịt miệng hắn lại, như kẻ trộm chột dạ mà nhìn quanh bốn phía, đỏ mặt nói: Trong hoàng cung này người đông miệng tạp, tai mắt khắp nơi, vạn nhất bị người ta nghe thấy, ta còn mặt mũi nào mà nhìn người khác nữa?
Trần Mặc không nói gì, đôi mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào nàng.
Hứa Thanh Nghi bị hắn nhìn đến mức có chút hoảng loạn, buông tay ra rồi lùi lại hai bước, nhỏ giọng nói: Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?
Trên mặt nàng có thứ này.
Thứ gì cơ?
Có chút xinh đẹp.
…
Hứa Thanh Nghi cắn môi, vành tai càng thêm nóng bừng.
Cái tên này lúc nào cũng nghiêm túc nói nhảm, làm lòng người ta cứ loạn hết cả lên.
Trần Mặc thấy nàng sắp đỏ chín cả mặt mới không trêu chọc nữa, liếc thấy chồng sách trong lòng nàng, hỏi: Đây là gì vậy?
Hứa Thanh Nghi trấn tĩnh lại tinh thần, nói: Tạp chí lần trước ngươi bảo ta in ấn, vừa ra mắt đã bán sạch sành sanh, các hiệu sách lớn lại in thêm mấy ngàn bộ nữa, hiện tại đều đang hối thúc đòi kỳ thứ hai, mà ngươi mãi chưa về, thật sự không còn cách nào khác, ta chỉ đành thiết kế vài bộ bản đặc biệt để đối phó trước, đây là bản mẫu vừa mới làm xong…
Nhắc đến chuyện này, Hứa Thanh Nghi đầy vẻ oán hận.
Người này chỉ việc động môi, bao nhiêu đống hỗn độn đều vứt hết cho nàng, cả ngày chạy đôn chạy đáo từ trong cung ra ngoài cung, bận đến mức tối tăm mặt mũi.
Trần Mặc lúc này mới nhớ ra, lúc đầu vừa muốn diễn hóa Cổ Kinh, vừa phải nuôi Cơ Phi Cơ và quyến thuộc nhà họ Từ, áp lực kinh tế có chút lớn, để kiếm thêm bạc nên mới làm ra cuốn Hoa Hoa Công Tử.
Kết quả chuyến đi phương nam lần này xảy ra quá nhiều chuyện, trong nhất thời hắn đã quên bẵng đi…
Khụ khụ, vất vả cho Hứa ti chính quá. Trần Mặc thần sắc hơi ngượng ngùng.
Được rồi, coi như kiếp trước ta nợ ngươi. Hứa Thanh Nghi từ trong ống tay áo lấy ra một xấp ngân phiếu đưa cho hắn, Đây là tiền nhuận bút của kỳ đầu tiên, sau khi trừ chi phí thì chia đôi lợi nhuận với hiệu sách, giai đoạn đầu để mở rộng thị trường nên định giá không cao, lợi nhuận thu về cũng được hơn tám ngàn lượng, vừa hay cũng đỡ công phải mang qua cho ngươi.
Trần Mặc nghiêm túc nói: Không thể để Hứa ti chính uổng công được, số tiền này chúng ta mỗi người một nửa.
Hứa Thanh Nghi lắc đầu, nói: Ta ở trong cung cũng không có chỗ dùng tiền, vả lại chẳng phải ngươi nói muốn kiếm tiền cưới vợ sao? Đừng để lỡ dở việc đại sự cả đời của ngươi.
Nói xong, nàng liền nhét hết ngân phiếu cho hắn.