Hửm?
Cơ Liên Tinh có chút mờ mịt ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ màng nhìn về phía Trần Mặc, hai má đỏ hồng như say rượu, nàng chu môi nói: Huynh rốt cuộc cũng tỉnh rồi, người ta sắp mệt chết rồi đây. Mạn Chi còn lừa ta, nói đây là chuyện vui vẻ nhất trên đời, đúng là nói bậy bạ mà!
Còn nữa, huynh có thể quản lý con mèo ngốc này không, nó cứ tranh giành với ta mãi… im miệng! Còn như vậy nữa sau này ngươi đừng hòng ăn cá khô nhé!
Hừ, không ăn thì không ăn meo! Chủ nhân ngon hơn cá khô nhiều luôn đó meo!
Ngươi còn dám cãi bướng sao? Làm hỏng chuyện tốt của ta, xem ta có đánh ngươi bẹp dí như cái bánh không!
Buông ra meo! Chủ nhân cứu ta với meo!
Trần Mặc sững sờ, mí mắt giật liên hồi.
Hắn không thể ngờ được rằng, mình đang yên ổn tu hành tại nhà, vậy mà lại bị nàng Cơ Phi Cơ và con mèo ngốc này thừa cơ lẻn vào?
Hơn nữa nhìn bộ dạng này thì hai người họ đã vào đây được một lúc rồi, vậy mà hắn lại chìm đắm trong việc cảm ngộ quy luật tự nhiên, đến mức không hề hay biết!
Con mèo ngốc kia thì không nói, vì ký ức bị phong ấn nên tâm trí chưa ổn định, ngày thường vốn đã rất bám lấy hắn, hễ có cơ hội là chui tọt vào chăn.
Nhưng Cơ Liên Tinh thì là chuyện gì đây?
Quan hệ của hai người bọn họ đã tốt đến mức này từ khi nào vậy?
Chú ý tới những hạt bụi đang bay lơ lửng trong không khí, Trần Mặc mới sực nhận ra, xem ra Cơ Liên Tinh cũng giống như Diệp Tử Ngạc lúc đầu, đều bị những cảm xúc hỗn loạn này làm ảnh hưởng.
Sức mạnh từ bảy loại tình cảm này lại có tác dụng đáng sợ đến thế sao, ngay cả một vị tông sư bậc nhất như nàng cũng không thể tránh khỏi…
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thứ này không phải là thuốc kích dục, nó chỉ phóng đại những khao khát thầm kín trong lòng, khiến người ta làm ra những hành động mà bình thường muốn nhưng không dám làm.
Nếu Cơ Liên Tinh có ác ý với hắn, thì hẳn nàng đã thừa cơ ra tay sát hại rồi mới phải, kết quả nàng không những không làm vậy, trái lại còn cùng mèo nhỏ tranh giành, thậm chí còn bày ra bộ dạng muốn cùng hắn tiến xa hơn nữa… Chẳng lẽ điều này chứng tỏ nữ nhân này vốn đã có ý đồ với hắn từ lâu rồi sao?
Nghĩ đến đây, Trần Mặc không hiểu hỏi: Cơ Liên Tinh, vì sao nàng lại làm như vậy?
Cơ Liên Tinh đang bận rộn cãi nhau với mèo nhỏ, đầu cũng không ngẩng lên, tùy ý đáp: Muốn làm thì làm thôi, cần gì nhiều lý do như vậy? Nếu Mạn Chi và Thủy Thủy có thể, vì sao ta lại không thể?
Trần Mặc biểu lộ càng thêm kỳ quặc.
Lý do cư nhiên lại đơn giản như thế sao?
Đồ đệ đã dâng hiến, sư phụ cũng không chịu thua kém?
Cái tên Nguyệt Hoàng Tông này đúng là càng nhìn càng thấy có vấn đề mà…
Nhưng cũng may là hắn tỉnh lại kịp thời, vạn nhất thật sự xảy ra chuyện gì, hắn cũng không biết phải ăn nói thế nào với Cố Thánh Nữ.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được điều gì đó, sắc mặt hơi biến đổi.
Có người tới…
Là nàng sao?
Trong tình hình này, hắn không kịp giúp Cơ Liên Tinh xua tan những ý nghĩ hỗn loạn nữa, chỉ có thể giấu bọn họ đi trước.
Trần Mặc vận dụng không gian riêng của mình, một lực trường vô hình lan tỏa ra bao phủ lấy hai người, không gian trở nên vặn vẹo, thân hình trắng nõn yêu kiều của họ dần dần biến mất.
Sau đó hắn nhanh chóng chỉnh đốn lại quần áo, phất tay một cái, một luồng gió nhẹ nổi lên thổi sạch những hạt bụi trắng kia đi.
Hai người các ngươi hãy thành thật một chút, đừng cử động loạn! Vạn nhất bị phát hiện thì rắc rối to đấy!
Ưm…
Lâm Kinh Trúc men theo hành lang, đi thẳng về hướng gian phòng phía đông.
Tà váy đung đưa theo nhịp bước chậm rãi, giữa đôi lông mày của nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Nàng vốn là bổ đầu đứng đầu Lục Phiến Môn, phá án thì rất giỏi nhưng lại không thạo việc giao thiệp, nhất là với hội những người phụ nữ quyền quý, nàng rất khó có thể khéo léo như Cẩm Vân phu nhân.