Chỉ thấy trong đám tro hương bay mù mịt khắp trời kia, ẩn chứa vô số con cổ trùng màu xám, kích thước nhỏ như hạt bụi, mắt thường khó lòng phát hiện.
Dưới hơi thở tham lam của các tín chủ, chúng theo đường mũi chui vào cơ thể.
Sau khi hít phải cổ trùng, mọi người gương mặt đỏ bừng, thần sắc hưng phấn, bệnh tật đau nhức trong người đều bị quét sạch, trong cơ thể dường như tràn đầy sức lực không bao giờ cạn.
Thế nhưng tất cả những điều này chỉ là ảo giác mà thôi.
“Huyễn Nhuế, có thể xúc tác cảm xúc, tâm niệm càng sâu, hiệu quả càng mạnh.”
“Ngược lại, nếu như vô tranh với đời, thanh tâm quả dục, thì sẽ không bị ảnh hưởng chút nào.”
Ánh mắt Trần Mặc lạnh băng, phàm là kẻ nào có thể leo lên con đường núi dốc đứng, chuyên lên đỉnh núi cầu phúc, thì người nào chẳng có việc muốn cầu?
Nỗi sợ hãi bệnh tật, khát vọng tài phú… những cảm xúc này dưới ảnh hưởng của Huyễn Nhuế sẽ càng bị phóng đại thêm, mà Cổ Thần Giáo rõ ràng là cố ý lợi dụng điểm này.
“Vô Lượng Thiên Tôn!”
“Cảm tạ Chân Quân giáng hạ pháp lực, cứu vạn dân khỏi nước lửa!”
Nhìn biểu cảm cuồng nhiệt của những người xung quanh, Trần Mặc cau mày càng thêm chặt.
Trong bầu không khí như hiện nay, cho dù là quan binh triều đình tới, cũng chưa chắc đã có thể giải tán được đám bách tính này.
Chu vi người Dư Triết có vô hình cương khí cuộn xoáy, cổ trùng khó lòng tới gần, hắn nheo mắt nói: “Xem ra đây là đánh bài ngửa rồi, hay là ta trực tiếp ra tay?”
“Trong đạo quán này ước chừng có hơn ngàn bách tính, thật sự đánh nhau thương vong sợ rằng sẽ rất thảm trọng.” Trần Mặc lắc đầu.
“Nhiệm vụ trọng yếu của chúng ta là trừ diệt Cổ Thần Giáo, trong quá trình kèm theo một chút hy sinh cũng rất bình thường, hơn nữa cứ kéo dài thêm, người trúng cổ chỉ sẽ ngày càng nhiều.” Thần sắc Dư Triết đạm nhiên, nói: “Hai cái hại cân nhắc lấy cái nhẹ hơn, theo ta thấy nên nhanh chóng chặt đứt mối lo, không cho ma giáo một tia cơ hội nào.”
Trong mắt Huyền Giáp Vệ chỉ có hoàng mệnh, hoàn thành nhiệm vụ mới là trọng yếu.
Còn như tính mạng của bách tính bình thường, xưa nay không nằm trong phạm vi cân nhắc của bọn hắn.
Trần Mặc không khẳng định cũng không phủ nhận, hơi trầm ngâm sau nói: “Hiện tại vẫn chưa nắm rõ nội tình của Cổ Thần Giáo, tại hạ luôn cảm thấy phía sau đang ấp ủ âm mưu lớn hơn, trước hết đi khắp nơi thăm dò một chút rồi hãy quyết đoán.”
Dư Triết nghe vậy cũng không nói thêm gì, gật đầu: “Toàn nghe sắp xếp của Trần đại nhân.”
Hai người xuyên qua đám đông chen chúc, hướng về phía bên trong đạo quán đi tới.
Trên pháp đàn, lão đạo cúi mắt, tụng niệm kinh văn, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười gằn khó mà nhận ra.
Toàn bộ Tử Vân Quán diện tích khá lớn, giữa các sân viện trồng tùng bách trúc xanh, giả sơn đen và hồ nước trắng, ghép thành một bức đồ hình bát quái, trông có vẻ khá có ý vị “Âm Dương tương sinh”.
Khác với những đạo quán khác thờ Tam Thanh Ngọc Hoàng, bên trong Tử Vân Quán chỉ có hai tòa đại điện.
Chính điện tất nhiên là thờ phụng “Chân Vũ Thần Quân”, còn thiên điện thì là một vị thần linh tên là “Chiêu Hoa Nương Nương”.
Nghe nói vị nương nương này là đạo lữ của Chân Vũ Thần Quân, trong việc cầu tự cầu con cực kỳ linh nghiệm.
Trần Mặc và Dư Triết bước chân vào chính điện, cả tòa điện vũ cao lớn nguy nga, cột sáng sạch sẽ, bệ đài bằng đá xanh đắp khắc tường vân thú lành, chính giữa đứng sừng sững một pho tượng đá cao lớn chọc trời.
Thân cao hơn mười mét, xõa tóc chân trần, không trang sức mũ miện.
Khoác ngoài vai sao trăng mây, mặc trong bảo tướng tú bào, tay trái giơ ngọc ấn, tay phải chống kiếm Thất Tinh, trong ánh mắt cúi xuống ẩn chứa uy nghi, tràn đầy uy hiếp đồng thời lại tỏa ra một luồng ý vị bi mẫn.
Phía trước bồ đoàn quỳ ngồi mấy chục tín chúng, từng người hai mắt nhắm nghiền, lẩm bẩm tự nói, trong miệng tụng niệm kinh văn đạo gia.
Tối qua Trần Mặc chính là ở đây giao thủ với vị Huyền Chân đạo trưởng kia, gần như phá hủy nửa tòa điện vũ, thế nhưng hiện giờ lại không nhìn ra bất kỳ dị thường nào.
“Vị đạo trưởng này…”Đọc truyện chữ hay mỗi ngày tại website webtruyenchu.com
Trần Mặc kéo lại một tiểu đạo sĩ đang vội vã đi qua, hỏi thăm: “Xin hỏi Huyền Chân đạo trưởng hiện giờ ở nơi nào?”
Tiểu đạo sĩ đánh giá hắn từ trên xuống dưới, “Ngài là…”
Trần Mặc từ trong ngực lấy ra một tấm thẻ gỗ, đưa tới trước mặt tiểu đạo sĩ, nói: “Bần đạo Toàn Cơ, là bằng hữu của Huyền Chân đạo trưởng, hẹn hôm nay gặp mặt.”
Nhìn thấy hai chữ “Thiên Khu” trên tấm thẻ gỗ, tiểu đạo sĩ thần sắc khựng lại, sau đó vội vàng chắp tay thi lễ: “Không biết chân nhân giá lâm, nếu có thất lễ, còn mong đừng trách… Huyền Chân thủ tọa hiện đang ở thiên điện vì tín sĩ cầu phúc, chân nhân theo tiểu đạo tới đây.”
“Có lao rồi.”
Trần Mặc đi theo sau lưng tiểu đạo sĩ, xuyên qua chính điện, dọc theo hành lang hướng về phía thiên điện phía sau đi tới.
Dư Triết thần sắc kinh ngạc, truyền âm: “Trần đại nhân vậy mà còn là truyền nhân Thiên Khu Các?”