“Điện hạ, ngài… sao lại ở đây?”
Trần Mặc cúi đầu nhìn mỹ nhân trong lòng, hỏi với vẻ không dám tin.
Không ngờ “bảo bối” trong miệng Sở Diễm Ly kia, ám chỉ lại chính là Hoàng hậu bảo bối?!
Hoàng hậu dùng tay xoa xoa lên mặt một hồi, một luồng ánh sáng nhẹ lóe lên, dung mạo khôi phục như cũ.
Gương mặt trái xoan trắng nõn ửng lên một chút hồng hào, đôi mắt hạnh nhân lấp lánh ánh nước, khẽ nói: “Bản cung muốn gặp ngươi, nên liền lén ra khỏi cung…”
“…”
Biểu cảm Trần Mặc cứng đờ.
Lén ra khỏi cung?
Có không sai không?
Đây không phải là phủ Lâm chỉ cách hoàng cung một con đường, mà là Nam Khương cách kinh đô không chỉ vạn dặm!
Nam Đồ Châu nằm ở biên cảnh Đại Nguyên, non cùng nước độc, nguy cơ khắp nơi, chưa kể sự tình Cổ Thần Giáo vẫn chưa yên, giờ lại còn lôi kéo cả tộc Mãn vào… Hoàng hậu quý là thiên kim chi thể, vạn nhất xảy ra chuyện gì ba chìm bảy nổi thì làm sao?
“Thật là bậy bạ!”
Trần Mặc nghiến răng nói: “Không cần nói, chắc chắn lại là ý kiến tồi của Sở Diễm Ly, ta đi tìm nàng tính sổ ngay!”
Nói rồi hắn xắn tay áo, hầm hầm đi về phía công đường.
“Đợi đã.”
Hoàng hậu vội vàng kéo hắn lại, giải thích: “Ngươi hiểu lầm rồi, là bản cung chủ động đề nghị muốn tới, chỉ là để Ly nhi đóng vai hộ vệ thôi… Nàng vốn cũng không đồng ý, bị bản cung ép thật sự không còn cách nào, đành phải đi theo.”
“Tại sao?”
Trần Mặc dừng bước, thần sắc nghi hoặc.
Hoàng hậu bỏ mặc triều chính sự vụ không quản, không ngại vạn dặm tới Nam Khương, chỉ để gặp hắn một mặt?
Hắn chỉ là ra ngoài thi hành công vụ thôi, việc xong tự nhiên sẽ về, cần gì phải làm ra trận thế lớn như vậy?
Ánh mắt Hoàng hậu u oán, chu môi nhỏ nói: “Còn chẳng trách ngươi, đi ra ngoài lâu như vậy, một chút tin tức cũng không có, vạn nhất bị con yêu nữ kia quyến rũ chạy mất thì làm sao?”
“Yêu nữ nào?” Trần Mặc mơ hồ hỏi.
“Đến lúc này rồi, ngươi còn giả ngốc?” Hoàng hậu dùng ngón tay vặn vào thịt mềm eo hắn, bất bình nói: “Miệng nói là tới Nam Khương xử án, kết quả lại lén lút hội ngộ riêng với Ngọc U Hàn, tưởng bản cung không biết?”
?
Trần Mặc càng thêm mơ hồ.
Nương nương thật sự có tới tìm hắn một lần, nhưng chỉ ở một đêm rồi đi, chuyện như vậy làm sao có thể truyền đến tai Hoàng hậu?
“Điện hạ nghe ai nói?”Nội dung chương này được bảo vệ bởi webtruyenchu.com
“Còn cần nghe nói? Bản cung đều tận mắt thấy nàng rồi!”
Hoàng hậu nghiến răng bạc, không vui nói: “Lại còn giả trang thành cán bộ thổ ty, mượn danh nghĩa công vụ để tán đàn ông, còn miệng nói miệng bảo bản cung ấu trĩ, mặt dày thật sự còn hơn cả chỗ rẽ ngoặt tường thành!”
“Thổ ty… cán bộ?”
Nghe vậy, Trần Mặc sững sờ tại chỗ.
Chỗ không nghĩ thông trước đây, cuối cùng cũng vén được màn sương, bỗng nhiên sáng tỏ.
Thảo nào vị Hứa cán bộ kia luôn cho hắn cảm giác quen thuộc; thảo nào mỗi lần thân mật với Lệ Uyên, nàng ta đều nhảy ra quấy rầy; thảo nào Diệp Tử Ngạc thái độ cung kính, dường như nàng mới là thượng ty vậy…
Thì ra Hứa U chính là Quý phi nương nương giả trang?!
Chờ đã, cái tên “Hứa U” này, chẳng phải là nữ chính trong cuốn sách cấm “Thâm Cung Oán” đó sao!
Hồi đó nương nương còn bắt chước tình tiết trong sách, dùng roi nhỏ quất hắn, kết quả lại bị roi lớn của hắn giáo dục ngược lại một trận… Rõ ràng ấn tượng rất sâu sắc, nhưng trước đó lại sao cũng không nhớ ra.
“Xem ra hẳn là nương nương dùng thủ đoạn gì đó can thiệp nhận thức của ta…”
Nghĩ thông mấu chốt, ánh mắt Trần Mặc có chút phức tạp.
Lần này hắn tới Nam Khương xử án, không chỉ có Quý phi tùy hành, Hoàng hậu còn tới một màn “thiên lý truy phu”…
Thật sự quá ly kỳ, nói ra e rằng không ai dám tin.
“Điện hạ, ngài nói ngài đã gặp mặt Quý phi nương nương rồi?” Trần Mặc hỏi.
“Ừm, vừa mới vào thành, Ngọc U Hàn đã chủ động tìm tới rồi.” Nhắc tới chuyện này, Hoàng hậu càng tức giận hơn, căng mặt nhỏ nói: “Thái độ nàng ta hung lắm, không những đe dọa bản cung, còn đánh Ly nhi thổ huyết!”