“Nương nương?!”
Hạ Vũ Chi đứng sững tại chỗ.
Người phụ nữ trước mắt mặc một chiếc váy dài màu tím xếp ly, để lộ ra một đoạn cẳng chân trắng nõn và đôi bàn chân trần hồng hào, tóc đen huyền được buộc lên bằng một chiếc trâm vàng, khuôn mặt tuyệt mỹ tựa như ngọc không tì vết, trong ánh mắt toát ra vẻ lạnh lùng xa cách và uy nghi khiến người ta khó gần.
“Trần phu nhân, lại gặp mặt.” Ngọc U Hàn gật đầu chào.
“Thiếp thân bái kiến Quý phi nương nương!”
Hạ Vũ Chi tỉnh táo lại, vội vàng muốn quỳ xuống lạy.
“Không cần đa lễ.” Ngọc U Hàn nhẹ nhàng vẫy tay áo, đỡ bà ta dậy, lên tiếng: “Lần trước chúng ta đã nói rồi, có thời gian thì thường vào cung ngồi chơi với bản cung, sao mãi không thấy phu nhân tới tìm?”
“Cái này…”
Hạ Vũ Chi cười ngượng nghịu: “Nương nương công việc bận rộn, nhật lý vạn cơ, thiếp thân thật không dám quấy rầy.”
Người ta quý ở chỗ có lòng tự biết mình.
Tuy nàng là tông sư võ đạo, phu quân lại là quan tam phẩm triều đình, nhưng trước mặt vị này cũng chẳng khác gì kiến.
Cấp dưới mãi mãi là cấp dưới, nếu nương nương biểu hiện hơi thân thiết một chút, mà mình liền vin vào đó leo cao, thật sự coi đối phương như bạn bè, thì quả thật là quá không có phân tấc.
Nhưng mà nói đi nói lại, đây lại là tình huống gì?
Nàng vốn tưởng Trần Mặc lại đem cô gái lai lịch không rõ về nhà, còn chơi trò uyên ương tắm chung, nào ngờ người bước ra lại là nương nương?!
“Khà khà.”
Nhìn thấy vẻ mặt muốn hỏi lại không dám hỏi của Hạ Vũ Chi, Ngọc U Hàn hắng giọng, chủ động nói: “Bản cung có việc tới tìm Trần Mặc thương lượng, vừa hay hắn đang tắm, liền nói chuyện vài câu trong phòng tắm, phu nhân hẳn là không để bụng chứ?”
“Không để bụng, đương nhiên là không để bụng.”
Hạ Vũ Chi liên tục phẩy tay, trong lòng vẫn lẩm bẩm.
Chuyện gì mà phải bàn lúc đang tắm, lại còn bàn tới tận một canh giờ?
Hơn nữa lúc Trần Mặc vừa bước ra, còn nói để nương nương ở lại phủ Trần qua đêm, đây rõ ràng là diện thủ mà!
Làm ngoại thần, lại vướng víu không rõ với Hoàng quý phi của Đại Nguyên, đã là phạm tội khi quân.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lựa chọn đi theo nương nương, vốn dĩ là đang nhảy múa trên mũi dao, thêm một tội danh này cũng chẳng tính là gì… Cộng thêm Hoàng hậu gần đây vừa được thăng quan, lại được ban tên, nàng cũng lo lắng Quý phi sẽ nghi ngờ lòng trung thành của gia tộc họ Trần.
Như vậy, đúng là không có lo lắng này nữa.
Huống hồ bỏ qua thân phận mà nói, Ngọc U Hàn tu vi áp chín châu, nhìn xuống chúng sinh, là một trong những tu sĩ cường đại nhất thiên hạ, có thể nhận được sự để mắt của vị này, đủ để chứng minh sự ưu tú của Trần Mặc.
Hạ Vũ Chi đầu óc rối bời, nhất thời cũng không biết nên vui mừng hay sợ hãi.
“Phu nhân không cần lo lắng.” Ngọc U Hàn một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, nhẹ giọng nói: “Bản cung đối với Trần Mặc là sự cảm thích từ tận đáy lòng, bất kể tương lai đối mặt với tình huống gì, bản cung đều sẽ bảo vệ gia tộc họ Trần của ngươi bình an vô sự.”
Đây là lật bài ngửa rồi sao?
Lời đã nói tới mức này, Hạ Vũ Chi cũng không thể giả vờ ngốc được nữa, cúi đầu nói: “Gia tộc họ Trần thề chết đi theo nương nương, cúc cung tận tụy, tuyệt không dao động! Còn thằng nhãi ranh này, có thể nhận được sự để mắt của nương nương, là phúc khí tu tám đời mới có được, nương nương cứ vui là được, đừng khách sáo…”Chương mới nhất luôn được đăng sớm nhất trên webtruyenchu.com
Trần Mặc: “…”
Ngọc U Hàn: “…”
Rốt cuộc là ai không khách sáo đây…
Ngọc U Hàn không tiếp tục chủ đề này nữa, chuyển sang hỏi: “Vừa nãy bản cung nghe ý tứ phu nhân nói, Trần Mặc thường xuyên đem cô gái về nhà? Không biết Hoàng hậu đã từng tới chưa?”
Hạ Vũ Chi tim đập thình thịch.
Trong này còn có chuyện của Hoàng hậu sao?!
“Không có, tuyệt đối không có.” Hạ Vũ Chi lắc đầu như bổ củi, “Thiếp thân vừa nãy đang đùa thôi, Mặc nhi nó vốn dĩ giữ mình trong sạch, chưa bao giờ tùy tiện quấy rầy cô gái, với Hoàng hậu điện hạ càng là trong sáng trắng trong…”
Thình, thình, thình –
Lời nàng còn chưa dứt, một trận tiếng bước chân vang lên.
Trần Phúc bước vào hậu viện, tới gần, nói: “Phu nhân, trong cung có người tới, nói là Hoàng hậu điện hạ truyền thiếu gia vào cung yết kiến.”
∑(O_O;)
Hạ Vũ Chi sắc mặt đờ ra.
Ngọc U Hàn liếc Trần Mặc một cái, cười lạnh: “Quả thật đủ ‘trong sáng’ đấy, đêm muộn thế này còn muốn gặp ngươi, xem ra Hoàng hậu nhớ ngươi lắm nhỉ.”
Hoạ vô đơn chí…
Trần Mặc méo miệng, hơi sợ hãi đảo mắt nhìn chỗ khác.