“Tiên sinh, cứu mạng…”
Một người đàn bà quần áo rách rưới ôm lấy một đứa trẻ trong lòng, loạng choạng chạy vào doanh trại.
Cánh tay đứa trẻ đã bị đè nát vụn, vết thương chỗ bị dập nát một màu đen sạm, không ngừng có mủ hôi thối chảy ra.
“Mẹ ơi, đau, con đau lắm!” Tiếng khóc của đứa trẻ khàn đặc thê lương, khiến người ta không khỏi ngoảnh mặt nhìn.
“Doanh trại bên chỗ con không còn thuốc nữa rồi, xin các ngài cứu con tôi, nó mới sáu tuổi thôi, xin tiên sinh cứu con tôi…”
Người đàn bà đi đến trước mặt thầy thuốc, hai gối quỵ xuống đất, tiếng đầu đập “bộp bộp” vang lên, trán đã va đến nỗi máu thịt be bét, nhưng dường như hoàn toàn không cảm nhận được.
Còn những thầy thuốc đang chữa trị cho bệnh nhân kia, chỉ liếc nhìn một cái, rồi lặng lẽ thu tầm mắt lại.
Trong ánh mắt có chút thương xót, nhưng nhiều hơn lại là sự tê liệt.
Tình huống như thế này họ đã thấy quá nhiều quá nhiều rồi.
Tuy triều đình đã phát ra lượng lớn thuốc men, còn điều động không ít từ các cục thuốc trong thành, nhưng phần lớn đều là thuốc trị vết thương ngoài da.
Nếu chỉ là gân đứt xương gãy, thậm chí tay chân đứt lìa cũng không đáng sợ, chỉ cần cầm máu được, ít ra cũng có thể giữ được mạng.
Sợ nhất là vết thương lở loét nhiễm trùng, độc tố xâm nhập vào tuần hoàn máu, phá hoại tạng phủ, đây mới là nguyên nhân chính dẫn đến lượng lớn bách tính không qua khỏi.
Mà vết thương của đứa trẻ trước mắt này diện tích quá lớn, đã hình thành hoại thư da thịt, thêm vào tuổi còn quá nhỏ, sức đề kháng yếu ớt, mười phần chắc chín sẽ dẫn đến nhiễm trùng huyết.
Muốn sống sót, hoặc là phải có ngọc tán linh đan, hoặc là phải có thầy thuốc tứ phẩm trở lên ra tay.
Với tình hình hiện tại mà xem, đây đều là cực kỳ không thực tế.
Thà rằng tiêu hao nhân lực, vật lực vào người chắc chắn phải chết, chi bằng cứu nhiều hơn những người khác có hy vọng chữa khỏi.
Bộp, bộp, bộp —
Người đàn bà vẫn không ngừng đập đầu, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, trong miệng không ngừng lặp lại: “Cứu con tôi, xin các ngài, cứu con tôi…”
Thực ra trong sâu thẳm nàng cũng rõ ràng biết được, con mình sắp phải đối mặt với kết cục thế nào, nhưng với tư cách một người mẹ, nàng nhất định phải làm chút gì đó, có lẽ nỗi đau đớn trên thân thể, có thể giảm bớt chút tội lỗi của bản thân.
Bất lực, cũng là một loại tội lỗi.
Nàng đang dùng cách này để trừng phạt chính mình.
Trong tiềm thức vẫn còn giấu ý niệm tuyệt vọng: Nhà cửa sập đổ, gia nhân không còn, tương lai một màu xám xịt, nếu như cứ chết như vậy, hẳn cũng là một loại giải thoát chứ?
Ngay lúc người đàn bà đập đầu càng lúc càng mạnh, một đôi bàn tay mềm mại vững vàng đỡ lấy nàng, thanh âm dịu dàng vang bên tai:
“Để ta xem, được chứ?”
Người đàn bà ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, tầm mắt bị máu che phủ mờ mịt không rõ.
Chỉ thấy một nữ tử mặc y phục màu đỏ thắm đứng trước mặt nàng, dung mạo đẹp đến khó dùng ngôn ngữ để hình dung, tuy thần sắc rất mệt mỏi, nhưng vẫn đeo nụ cười ôn nhu, lại nói: “Có thể để ta xem con của ngươi được chứ?”
“Được…”
Người đàn bà phản ứng lại, vội vàng đặt đứa trẻ xuống đất.
Ngu Hồng Âm khép hờ hai mắt, tay kết ấn pháp, khí tức trắng xám tỏa ra, bao bọc lấy cánh tay gãy.
Đứa trẻ vừa rồi còn khóc lóc, rất nhanh liền yên lặng trở lại, đợi đến khi khí tức trắng xám tiêu tán, chỉ thấy vết thương lở loét kia kỳ tích bắt đầu lành lại.
“Khỏi rồi! Thật sự chữa khỏi rồi!”
“Đa tạ tiên tử cứu mạng con tôi!”
Người đàn bà mừng rỡ cuồng loạn, cúi đầu bái lạy.
Biểu cảm Ngu Hồng Âm lại vô cùng ngưng trọng, môi khẽ động, muốn nói lại thôi.
“Thực ra hắn…”
Lời còn chưa nói hết, bách tính chung quanh chứng kiến cảnh này tất cả đều ùa tới, vây quanh nàng ở giữa.
“Cứu mẹ tôi, bà ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi!”
“Trước hết cứu con tôi, chỉ cần tiên tử nguyện ý ra tay, để tôi làm gì cũng được!”
“Đừng chen nhau nữa, là tôi đến trước…”
Ngu Hồng Âm nào từng thấy qua trường diện như vậy, lập tức có chút luống cuống.