Trần Mặc nghe vậy sững người, sau đó mới phản ứng lại.
Trong giới trữ vật của hắn ngoài quần áo bình thường ra, còn có một mẻ mẫu nhỏ do Tú Cẩm Phường gửi đến, không lẽ lại lấy nhầm rồi?
“Ừ… có lẽ là vô ý làm rách rồi, bề hạ đổi cho điện hạ một bộ mới nhé?”
“Vậy tại sao chỉ có phần đũng quần là rách, mà còn dùng dây lụa thắt nơ bươm bướm?”
“…”
Khóe miệng Trần Mặc hơi co giật.
Quả nhiên là lấy nhầm rồi, mà còn là món đặt làm đặc biệt của Lệ Bách hộ.
“Thôi, không cần phiền phức nữa, đằng nào mặc bên trong cũng không nhìn thấy, tạm thời ứng phó vậy.” Sở Diễm Ly do dự một chút, nói nhỏ: “Cái kia… ta không còn sức nữa rồi, ngươi tới giúp ta một chút đi…”
“Vâng.”
Trần Mặc bước tới trước, đưa tay vén rèm màn lên.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, thần sắc hắn không khỏi có chút đờ đẫn ra –
Sở Diễm Ly hai chân cong ra ngoài, cẳng chân khép sát vào bên ngoài đùi, tạo ra tư thế ngồi vịt, trên người mặc một bộ tiểu y liền thân, vải lưới đỡ lấy chỗ đầy đặn, hai đóa hải đường che đi chỗ trọng điểm.
Đôi chân thon dài quấn trong vớ đen, hai tay xuyên qua giữa hai chân chống lên giường, che mất chỗ bị rách.
Chỉ là thay một bộ tiểu y thôi, đầu mũi nàng đã lấm tấm mồ hôi nhỏ, ngực đầy đặn nhấp nhô thất thường, một đôi mắt ướt át có chút lơ đãng, “Ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải muốn làm gì ngươi đâu, thực sự là tiêu hao quá lớn, có chút kiệt sức thôi…”
“Bề hạ rõ.”
Qua mấy lần tiếp xúc này, hắn đã có nhận thức đại khái về thực lực của Sở Diễm Ly.
Có lẽ thủ đoạn hơi thiếu thốn, nhưng chỉ luận về sức phá hoại, tuyệt đối không thua kém Chí Tôn, cho dù là yêu vật cấp ‘Ất’ thực lực sát với nhất phẩm, ở trước mặt nàng cũng chỉ như gà đất chó sành mà thôi.
Nhưng thực lực khủng bố như vậy, lại là đổi bằng việc vắt kiệt thân thể.
Long khí giống như một thanh song đao kiếm, mỗi lần toàn lực bộc phát, đều khiến tình trạng thân thể xấu đi thêm, sau đó liền rơi vào trạng thái cực kỳ suy nhược.
Cứ theo đà này, ước chừng cũng không còn được bao nhiêu năm nữa để sống.
“Pháo thủy tinh đốt cháy tuổi thọ sao…”
Trần Mặc thầm lắc đầu.
Nghĩ kỹ lại, bất luận là Lăng Ức Sơn hay Đạo Tôn, đều là như vậy.
Dường như trong quy tắc của thế giới này, muốn có được sức mạnh vĩ đại, thì phải trả giá đau đớn, thậm chí đánh đổi cả tính mạng.
Nhưng bản chất của tu hành, lại là để theo đuổi ‘trường sinh’…
Đây chẳng phải là não trái tấn công não phải sao?
Trần Mặc trong lòng suy nghĩ, nhặt lấy bộ võ bào bên cạnh khoác lên người Sở Diễm Ly.
“Điện hạ, tay của ngài phải giơ lên.”
“Cái này…”
Sở Diễm Ly có chút do dự.
Bây giờ nàng đang mặc vớ đen bị rách, nếu làm theo lời hắn nói, chẳng phải là sẽ lộ hết ra sao?
Nhưng không làm vậy, ống tay áo lại không xỏ vào được.
“Vậy… vậy ngươi nhắm mắt lại trước đi…”
Trần Mặc bất đắc dĩ nói: “Nhắm mắt lại thì làm sao mặc? Nếu dùng thần thức, nhìn lại càng rõ hơn.”
“…”
Sở Diễm Ly không thể phản bác, khẽ cắn môi, hai tay đang chống trên giường từ từ nâng lên.
Mây đen chân trời vừa vặn tan đi, ánh trăng trong vắt như tắm đổ xuống, xuyên qua song cửa rọi vào phòng, phủ lên xung quanh một lớp quang vầng như thủy ngân.
Nhìn thấy chỗ phấn điêu ngọc tạc kia, đồng tử Trần Mặc run run, tim bắt đầu đập nhanh không kiểm soát được.
Vội vàng đảo mắt đi chỗ khác, thầm niệm ‘Thanh Tâm Chú’, nắm lấy cổ tay trắng ngần kia cho vào trong ống tay áo.Hãy tôn trọng công sức converter tại webtruyenchu.com
Để ý thấy vẻ không tự nhiên của Trần Mặc, Sở Diễm Ly vốn đã ửng hồng gương mặt càng thêm nóng bừng mấy phần.
Trong lòng ngoài hổ thẹn ra, còn nhiều thêm một tia vui mừng khó hiểu.
“Hừ, miệng nói miệng nói là đối với ta hoàn toàn không có cảm giác, căn bản là nói dối mà… bằng không tại sao hắn không dám nhìn thẳng ta?”
Mặc xong áo trên, Trần Mặc cầm lấy quần dài, một lúc lại gặp khó.
Muốn xỏ quần vào, chỉ có thể từ dưới lên trên, vậy thì không thể tránh khỏi sẽ có tiếp xúc chính diện…
“Hay là đợi ngài hồi phục rồi tự mình mặc đi?”
“Đằng nào cũng đã thế này rồi, làm gì có đạo lý bỏ dở giữa chừng?”
Lúc này, Sở Diễm Ly trái lại hào phóng hơn nhiều, đôi chân thon dài duỗi thẳng, bàn chân ngọc quấn vớ đen đưa đến trước mặt hắn, khẽ hừ nói: “Ta còn không sợ, ngươi sợ cái gì? Hay là trong lòng ngươi tạp niệm quá nhiều?”
“Được.”
Trần Mặc thấy vậy không nói thêm nữa, lòng bàn tay đỡ lấy mắt cá chân, xỏ quần dài vào.
Đầu ngón tay không thể tránh khỏi cọ xát vào lòng bàn chân, dọc theo cẳng chân hướng lên trên trượt đi, một cảm giác ngứa ngáy truyền đến, Sở Diễm Ly thân thể run nhẹ, sóng mắt tràn ngập ánh nước lấp lánh.
Đến chỗ kheo chân, đai lưng liền bị kẹt lại.
“Điện hạ, thất lễ rồi.”
Trần Mặc cáo tội một tiếng, một tay ôm lấy eo thon nhỏ, bế trưởng công chúa lên, tay kia nắm lấy đai quần kéo lên.
Sở Diễm Ly thân hình cao hơn Lệ Uyên, cũng đầy đặn hơn vài phần, bộ võ bào vốn đã ôm sát càng thêm bó chặt, siết chặt đường cong đầy đặn, tốn không ít sức lực mới mặc xong.