Sở Diễm Ly không phải có khuynh hướng thích bị hành hạ, mà thực sự là đau đớn khó chịu.
Máu đã thấm ướt váy áo, cơn đau nhói xuyên tim thấu xương khiến nàng khó lòng chịu đựng nổi, giọng nói có chút run rẩy:
“Trần Mặc, ngươi đánh đủ chưa?”
Lúc này Trần Mặc cũng đã nguôi giận, thấy tình trạng của nàng liền nhận ra không ổn.
Lúc trước nổi giận quá độ, cũng không nghĩ nhiều, giờ nhìn lại quả thực có chút quá đáng, dù sao đây cũng là Trưởng công chúa Đại Nguyên, thật sự đánh ra làm sao thì phiền phức sẽ lớn lắm…
Hắn điều động sinh cơ tinh nguyên, cong ngón tay búng ra, một đạo ánh sáng xanh lục lọt vào trong cơ thể Sở Diễm Ly.
Thế nhưng lại vô ích, máu vẫn không ngừng thấm ra, căn bản không có dấu hiệu khỏi hẳn.
“Vô dụng thôi, thân thể ta dưới sự ăn mòn của Long khí, đã bị đồng hóa một phần, trong trạng thái này, đan dược và y thuật thông thường đối với ta là vô dụng.” Sở Diễm Ly lắc đầu nói.
“Đồng hóa?”
Nhìn cánh tay lộ ra bên ngoài của nàng, lớp vảy nhỏ mịn ánh lên sắc kim loại, Trần Mặc nhíu mày, không khỏi nhớ tới Võ phách thức tỉnh lúc hắn đột phá Ngũ phẩm.
Hai thứ nhìn có vẻ có chỗ tương tự, khác biệt ở chỗ hắn có thể tự chủ khống chế, còn Sở Diễm Ly thì chỉ có thể bị động tiếp nhận.
“Vậy nên làm sao?”
“Không có cách nào, chỉ có thể chờ dị biến tự lui, chịu không nổi thì chỉ có thể chờ chết.” Sở Diễm Ly liếc hắn một cái, cười khinh: “Sao, sợ rồi? Lúc nãy ngươi đánh chẳng phải rất hăng sao?”
Trần Mặc nhún vai, nói: “Một chuyện quy về một chuyện, chỉ là đánh cho mông sưng lên thôi, đối ngoại còn có thể nói là tình thú, Điện hạ hẳn cũng ngại truy cứu, nhưng nếu gây ra nhân mạng thì đó lại là chuyện khác.”
“…”
Sở Diễm Ly cắn môi.
Từ lực đạo lúc nãy nhìn, ngay cả chiếm tiện nghi cũng không tính, hoàn toàn là để trút giận.
Tên này, hình như từ trong tim đã không coi nàng là nữ nhân…
Tuy nàng đối với chuyện này cũng không để tâm, nhưng dù sao cũng là lần đầu tự hạ thân phận, dùng sắc thị nhân, kết quả đối phương không động tâm, hơn nữa còn đánh nàng một trận thừa sống thiếu chết, trong lòng tự nhiên là có chút không vui…
“Cút ra, ta không muốn nhìn thấy ngươi.” Sở Diễm Ly lạnh lùng nói.
Trần Mặc lắc đầu nói: “Vạn nhất hạ thần đi rồi, Điện hạ xảy ra chuyện gì thì làm sao?”
“Vậy cũng không cần ngươi quản, sống chết không liên quan tới ngươi.”
“Điện hạ chết trên giường, hạ thần là diện thủ, làm sao có thể thoát khỏi liên luỵ?”
“… Không biết nói thì ngươi có thể ngậm miệng!”
Sở Diễm Ly hận hận trừng mắt nhìn Trần Mặc.
Trước đây sao không nhìn ra, tên này lại đáng ghét như vậy?
Trần Mặc không nói thêm gì nữa, trực tiếp đưa tay ra định cởi dây lưng của nàng.
“Ngươi đây là muốn làm gì?!”
Sở Diễm Ly lập tức căng thẳng, theo bản năng giãy dụa, kết quả giật vào vết thương, suýt nữa thốt lên tiếng đau.
“Đừng kích động, ta chỉ muốn giúp ngươi kiểm tra vết thương.” Trần Mặc nhíu mày nói.Website webtruyenchu.com cập nhật chương mới nhất
“Ta đã nói rồi, không cần!”
“Khốn nạn, cho ta dừng tay lại!”
Sở Diễm Ly trên miệng quở trách, dưới ảnh hưởng của dị hóa, căn bản không có năng lực phản kháng, chỉ có thể để mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Trần Mặc vén tà váy lên, quần lót màu trắng đã bị nhuộm đỏ.
Nắm lấy eo quần từ từ kéo xuống, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đồng tử hơi co rút lại.
Chỉ thấy hai mông tròn trịa căng đầy kia bị một lớp vảy màu vàng bao phủ, vảy có màu trong mờ, phủ đầy vết nứt, giống như pha lê vỡ vụn, trong vết nứt có máu tươi đỏ không ngừng thấm ra, trông thật đáng sợ.
“Không được nhìn, bằng không ta móc mắt ngươi!”
Sở Diễm Ly ngoài miệng thì hung hăng đe dọa, Trần Mặc làm như không nghe thấy, cẩn thận quan sát.
Thực lực của vị Huyền Hoàng công chúa này hẳn phải trên Nhất phẩm, theo lý mà nói lấy cảnh giới của hắn, dù có dốc toàn lực cũng không thể đánh người thành ra như vậy, vậy vấn đề chắc chắn là ở Long khí.
“Đã dị hóa này là chịu ảnh hưởng của Long khí mà hình thành, vậy có phải Long khí cũng có thể dùng để tu phục không?”
Trần Mặc mở rộng bàn tay phải, tử kim khí mang xoay tròn trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng chạm vào lớp vảy vàng vỡ vụn.
“Ừm!”
Không biết là do đau đớn hay nguyên nhân khác, Sở Diễm Ly thân thể run lên, khẽ rên lên một tiếng.
Tử sắc khí mang như có thực chất, chảy trên bề mặt vảy, một cỗ khí tức mênh mông bàng bạt lan tỏa ra, Thiên Sắc ấn trong ngực nàng ngừng kêu o o, dần dần khôi phục bình tĩnh.
“Quả nhiên có tác dụng.”
Trần Mặc tiếp tục thúc đẩy Long khí, vảy vàng lấy tốc độ mắt thường cũng thấy được mà nhạt đi.
?!
Sở Diễm Ly môi anh đào hơi mở, đã rơi vào chấn động.
“Hắn lại có thể ngăn chặn dị hóa? Không, chính xác mà nói, là tác dụng của Tử Long khí…”
Tử sắc Long khí này phụ vào địa mạch, là căn bản của giang sơn vững chắc, bản thân đã có hiệu quăng trấn phủ, an định, cũng chỉ có Tử Cực Càn Nguyên xuất từ cùng nguồn mới có thể áp chế Thái Ất Canh Kim có sức phá hoại cực mạnh.