Trần Mặc ngước mắt nhìn Ngu Hồng Âm, cau mày hỏi: “Chỉ có thể tìm ta? Câu này ý tứ là sao?”
Ngu Hồng Âm tổ chức lại ngôn ngữ một chút, nói ngắn gọn rõ ràng: “Gần đây trong thành có đệ tử tông môn mất tích kỳ lạ, hiện tại theo như ta biết, đã không dưới bảy người mất liên lạc rồi…”
“Mất tích?”
Trần Mặc hơi buồn cười: “Ngươi xác định bọn họ không phải đi đến các thành trấn lân cận để kiếm công tích sao?”
Từ khi triều đình mở khoa thi mới, và thiết lập bảng Anh Tài Giang Hồ, nhiệt tình của đám đệ tử tông môn này vô cùng cao trào, để tranh bảng, thậm chí có người không tiếc chạy đến biên cảnh Trung Châu để truy bắt tù vượt ngục…
Một lúc tìm không thấy người cũng rất bình thường.
Ngu Hồng Âm lắc đầu: “Lúc đầu ta cũng nghĩ như vậy, cho đến khi có hai đệ tử U Minh Tông cũng biến mất không tung tích…”
Nàng từ trong tay áo lấy ra một tấm linh phù, nói: “Tín hiệu của U Minh Tông có thể bao phủ phạm vi ngàn dặm, và có thể thăm dò vị trí theo thời gian thực, nhưng hiện tại lại không cảm nhận được bất kỳ khí tức nào.”
“Chỉ có hai khả năng.”
“Một là, bọn họ vi phạm lệnh cấm của tông môn, tự ý rời khỏi kinh đô, và chỉ một đêm đã đi xa ngàn dặm, không thì chính là xảy ra chuyện rồi…”
Trần Mặc nghe vậy, chân mày cau lại chặt hơn mấy phần.
“Ý ngươi là, có người ngầm ra tay với tông môn?”
“Đây chỉ là suy đoán của ta, nhưng khả năng rất cao.”
Ngu Hồng Âm bất đắc dĩ nói: “Nếu thực sự là như vậy, vậy thì rõ ràng đã vượt ra ngoài phạm vi năng lực của Lục Phiến Môn, vì vậy ta chỉ có thể tìm ngươi.”
Trần Mặc liên tiếp tru diệt hai đại Thiên Ma, còn nhiều lần phá được đại án, luận năng lực phá án, cả Thiên Đô thành không ai vượt qua được hắn.
“Việc này xảy ra khi nào?” Trần Mặc hỏi.
“Bốn ngày trước.” Ngu Hồng Âm đáp: “Lúc đầu là hai võ tu của Khôi Tinh Tông mất tích, mọi người đều không coi ra gì, chỉ cho là ở Giáo Phường Ty chơi gái đến mất liên lạc, kết quả bây giờ số người ngày càng nhiều…”
Trần Mặc xoa xoa bụng mèo mèo, trầm tư.
Mặc dù Ngu Hồng Âm người này không đáng tin cậy lắm, nhưng hẳn sẽ không lấy việc này ra đùa.
Vả lại với quan hệ xấu giữa hai người, đã có thể tìm chính mình, chứng tỏ vấn đề thực sự đã rất nghiêm trọng.
Ngay lúc này, trước mắt lóe lên một dòng chữ nhắc nhở:
【Kích hoạt sự kiện đặc biệt: Bắt hung thủ!】
?
Trần Mặc hơi ngẩn ra.
Lần trước nhận nhiệm vụ hệ thống, vẫn còn ở Đao Sơn Kiếm Trủng, đột nhiên còn hơi không thích ứng.
“Bắt hung thủ…”
“Nghĩa là, những đệ tử tông môn này thực sự bị người hãm hại, rất có khả năng đã mất mạng rồi…”
Thấy hắn im lặng không nói, Ngu Hồng Âm hơi thất vọng, nói nhỏ: “Thôi, đã ngươi không quản, vậy ta tự đi tìm vậy…”
Lời chưa dứt, đã thấy Trần Mặc tùy ý ném mèo mèo sang một bên, đứng dậy nói: “Ai nói ta không quản? Việc này ta quản chắc rồi! Trước tiên từ U Minh Tông các ngươi bắt đầu điều tra đi, vị trí cuối cùng bọn họ ở trước khi mất tích là đâu?”
Ngu Hồng Âm đôi mắt đen trắng rõ ràng chớp chớp, lấy lại tinh thần, nói: “Ở phố Thúy Yên phía nam thành.”
“Được, nên sớm không nên trễ, chúng ta bây giờ lên đường đi.” Trần Mặc lập tức nói.
?
Thực ra lần này nàng đến, cũng không ôm quá nhiều kỳ vọng.
Xét cho cùng Trần Mặc là võ quan triều đình, sống chết của đệ tử tông môn liên quan gì đến hắn? Căn bản không cần thiết nhiều chuyện… nhưng không ngờ người này lại nhiệt tâm như vậy, dường như còn sốt sắng hơn cả chính mình.
“Meo~”
Mèo mèo dùng móng vuốt kéo ống quần Trần Mặc, đôi mắt dị sắc nhìn hắn đáng thương.
Tựa như đang oán trách hắn vừa mới trở về, đã lại muốn rời đi, vô cớ có loại cảm giác mèo già sống cô đơn.
Trần Mặc do dự một chút, kéo gáy sau của nó nhấc lên, đặt lên bờ vai mình, “Được rồi, vậy thì dẫn ngươi ra ngoài đi dạo, nhưng tiền đề ngươi phải nghe lời, không được chạy lung tung, bằng không sẽ giam ngươi một tháng cấm túc…”
“Ư ư!”
Mèo mèo thè lưỡi hồng nhuận, hưng phấn liếm trên mặt hắn.
“Ngậm miệng, làm ta đầy mặt nước dãi, ghê chết đi được.”
“Meo~”
“……”
Nhìn sự tương tác giữa một người một mèo, biểu cảm Ngu Hồng Âm hơi kỳ quái.
Con mèo thật là…!
……
……
Giao phó sự vụ ty nha cho Lệ Uyên xử lý, Trần Mặc và Ngu Hồng Âm rời khỏi phường Hoài Chân.
Hai người đều không cưỡi ngựa, thân hình lướt đi trên đường phố.
Ngu Hồng Âm váy đỏ phấp phới, tựa như một làn khói nhẹ, quỹ đạo khó nắm bắt.
Còn Trần Mặc khoanh tay sau lưng, bước đi thong thả, nhưng mỗi bước đều có thể vượt qua khoảng cách mấy trượng, khá có phong thái tông sư (vua chịu chơi).
“Thu địa thành thốn?”
“Hình như không giống lắm…”
Ngu Hồng Âm tinh thông thân pháp, rất nhanh liền nhìn ra môn đạo trong đó.
Cái gọi là thu địa thành thốn, là đối với cảm ngộ quy tắc không gian, tương đương với độn hư không cự ly ngắn.