Túy Hoa Phường.
Cuối con hẻm Thanh Thạch, một tòa lầu gác mái ngói đen, hiên bay nửa khuất trong bóng trúc, trên ngạch cửa sơn son treo tấm biển đề hai chữ “Ký Nguyệt”.
Đây là một khu vườn riêng, môi trường khá thanh u nhã nhặn, tính riêng tư cũng cực kỳ cao, các quý phu nhân và tiểu thư trong kinh thành thường xuyên tới đây tổ chức trà hội.
Trong sân vườn, lầu gác san sát, khe suối len lỏi giữa những tảng đá, lấp lánh ánh nước lăn tăn, tựa như một dải ngọc quanh co.
Từ thủy tạ giữa hồ chính giữa vang lên âm thanh tơ trúc du dương, một nhóm nữ tử đang tụ tập cùng nhau thưởng trà nhàn đàm.
Từng người trong bọn họ đều khoác lụa là gấm vóc, đeo trang sức lấp lánh ngọc ngà, nhìn một cái đã biết là những quý phu nhân xuất thân từ đại gia tộc.
Ở vị trí đầu tiên, ngồi song song hai vị phu nhân khí chất ung dung.
Một người mặc váy lụa dệt gấm màu trăng trắng, trên tóc mai cài nghiêng một chiếc trâm phượng ngậm ngọc điểm thúy, dung mạo xinh đẹp, mày mắt thanh tú, toát lên vẻ thư quyển nhàn nhạt.
Còn người phụ nữ kia tướng mạo bình thường, không đeo bất kỳ trang sức nào, dù ngày ấm gió hòa, vẫn quấn một chiếc đại xoa màu đen, đôi mắt đen huyền tựa vực sâu không đáy.
“Lần trước gặp Cẩm Vân phu nhân, vẫn là ở tiệc Vạn Thọ, giờ nhìn lại phong thái vẫn như xưa, không giảm sút chút nào!”
“Lữ phu nhân cũng hiếm khi lộ diện, không biết Thái sư gần đây vẫn an khang chứ?”
Các nữ tử vây quanh hai người, trong chốc lát tiếng oanh tiếng yến không ngớt.
Vốn đây chỉ là một buổi trà hội bình thường, nào ngờ, Lữ phu nhân và Cẩm Vân phu nhân hai vị nhất phẩm cáo mệnh này lại cũng tới!
Hai vị này bình thường vốn dĩ hết sức thấp điệu, chẳng bao giờ tham gia náo nhiệt, vậy mà giờ đây lại hiếm hoi đồng thời có mặt…
Dù không rõ nguyên nhân, nhưng cũng không ngăn được họ tìm cách thân thiết, vừa hàn huyên, vừa âm thầm so kè với nhau.
Tuy là tụ họp riêng tư, nhưng ở mức độ nào đó, đây cũng là bản thu nhỏ của quan trường.
Kết bè kết phái, nâng cao dìm thấp, trong vòng tròn chưa đầy hai mươi người, có thể đếm ra hơn ba mươi tiểu đoàn thể…
Hạ Vũ Chi không theo đám đông náo nhiệt.
Lặng lẽ ngồi ở phía xa, chống cằm thẫn thờ, vẻ mặt chán chường.
Vốn dĩ nàng chỉ hẹn vài người bạn thân tri kỷ, nào ngờ lại tới nhiều người như vậy… nàng thực sự không hứng thú với những chuyện mưu mô tranh đấu kiểu này, nếu không phải vì cân nhắc thân phận, nàng đã rời khỏi chỗ ngồi từ lâu rồi.
“Trần phu nhân, lâu rồi không gặp.”
Lúc này, một giọng nữ vang bên tai.
Hạ Vũ Chi ngẩng mắt nhìn, sắc mặt lập tức trầm xuống, “Có việc gì?”
Đàm Sơ mặc váy dài màu xanh lục nước đứng trước mặt nàng, cười nói: “Không có gì, chỉ là có hôm không gặp phu nhân, thiếp thấy trong lòng còn hơi nhớ nhung…”
“Nhớ tôi chết sớm à?” Hạ Vũ Chi lạnh lùng nói.
“…”
Đàm Sơ nụ cười hơi cứng lại, lắc đầu: “Phu nhân hiểu lầm rồi, thiếp thực không có ác ý.”
“Trước đây trước mặt tôi ngươi đều tự xưng ‘lão nương’, giờ sao lại một hơi ‘thiếp’ rồi ‘thiếp’?” Hạ Vũ Chi liếc mắt nhìn nàng, “Dưa già tô son điểm phấn, ngươi đang giả vờ non nớt với ta đấy à?”
Đàm Sơ mí mắt giật giật, bộ ngực nõn nà khẽ gợn sóng.
Người phụ nữ này miệng như tẩm độc, chỉ hai câu đối thoại đã khiến huyết áp của nàng tăng vọt thẳng.
Nhưng nghĩ tới mục đích lần này tới đây, Đàm Sơ vẫn kìm nén cơn tức, từ trong tay áo lấy ra một khối linh ngọc, đặt trước mặt Hạ Vũ Chi.
Đó là một chiếc ngọc bội màu tím, chất cảm ôn nhuận, dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh sáng tinh tế.
“Những ngày qua thiếp với phu nhân có nhiều hiềm khích, giờ nghĩ lại, là do tâm tính thiếp quá hẹp hòi, thường nói oan gia nên giải không nên kết”
“Đây là thượng đẳng linh bảo Tử Quang Ngọc, có công hiệu xu cát trừ hung, thanh tâm trấn hồn, mong phu nhân nhận lấy.”
Với con mắt của Hạ Vũ Chi, tự nhiên có thể nhận ra chiếc ngọc bội này không phải vật phàm.