Đối mặt với đòn tấn công bất ngờ của Trần Mặc, thân thể Hoàng hậu bản năng căng cứng, hai tay chặn trước ngực, vừa hổ thẹn vừa tức giận nói: “Ngươi cái tên này, rõ ràng đã tỉnh từ sớm, vậy mà còn giả vờ ngủ! Thật là xấu xa chết đi được!”
Trần Mặc cười tủm tỉm: “Điện hạ thừa lúc bề tôi hôn mê, âm thầm ra tay, thừa cơ hãm người, hai ta rốt cuộc ai xấu hơn?”
“Nói bậy, ai thừa cơ hãm người rồi?” Hoàng hậu hai gò má ửng hồng, lắp bắp nói: “Bổn cung chỉ là véo véo mặt ngươi thôi, nào có như ngươi, lại… lại…”
“Lại cái gì?” Trần Mặc hỏi.
“Ngươi biết rõ còn hỏi!” Hoàng hậu nhíu mày, trừng hắn một cái vừa như hổ thẹn vừa như trách móc.
“Bề tôi là người chính kinh, nếu không nhớ nhầm thì, lần trước chính là Điện hạ chủ động…” Trần Mặc làm bộ vô tội nói.
?
Hoàng hậu nghe vậy sắc mặt lạnh đi, bầu ngực nhấp nhô nhẹ, nghiến răng nói: “Ý ngươi là bổn cung không chính kinh? Nếu không phải ngươi giận hờn vô cớ, bổn cung sao lại làm ra hành động hạ tác như vậy?”
Kể từ hôm đó trước cửa Huyền Thanh Trì, nàng cự tuyệt ý nghĩ hoang đường của Trần Mặc, tên này đã liên tục mấy ngày không vào cung, rõ ràng là biểu thị sự bất mãn.
Rồi lại bị yêu tộc tính toán, suýt nữa gặp nguy…
Dưới sự cộng hưởng của đủ loại nguyên nhân, mới khiến nàng dũng cảm lấy cớ say rượu, làm ra hành động xấu hổ như vậy…
Kết quả tên này được đằng chân lân đằng đầu, đem trách nhiệm đổ hết lên đầu nàng!
“Bắt nạt bổn cung rồi còn không nhận, tiểu tặc ngươi, thật là xấu xa chết đi được!”
“Bổn cung không muốn để ý tới ngươi nữa!”
Hoàng hậu càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức, hai tay chống lên ngực Trần Mặc, muốn đẩy hắn ra.
Chỉ là sức lực quá nhỏ, đẩy mấy cái vẫn không nhúc nhích.
Thấy Hoàng hậu bảo bảo hình như thật sự nổi nóng, Trần Mặc cũng không dám trêu nàng nữa, giơ tay nắm lấy cổ tay trắng ngần, trực tiếp ép lên đỉnh đầu.
Hai người thân thể áp sát vào nhau, dù có cách lớp váy áo, cảm giác tiếp xúc vẫn vô cùng rõ ràng.
“Ngươi không phải chính nhân quân tử sao? Giờ đây lại đang làm cái gì?”
“Còn không mau đứng dậy!”
Hoàng hậu ngữ khí lạnh lùng nói.
Trần Mặc áp sát vào dái tai trắng nõn kia, khẽ nói: “Lần trước là Điện hạ chủ động, lần này tới lượt bề tôi rồi đó.”
“Bổn cung không muốn… ừm!”
Hoàng hậu lời còn chưa nói hết, thân thể run lên bần bật.
Trần Mặc lại cắn nhẹ một cái vào dái tai nàng.
Cảm giác tê tê ngứa ngứa truyền tới, một vệt màu hồng phớt theo cổ lan tỏa ra.
Làn da trắng nõn mịn màng lộ ra sắc hồng nhạt, tựa như đóa đào thắm nở rộ giữa mùa xuân, giọng Hoàng hậu có chút run rẩy: “Tiểu tặc, ngươi, ngươi không được tùy tiện!”
Trần Mặc nhíu mày: “Chỉ cho phép Điện hạ phóng hỏa, không cho phép bề tôi điểm đèn? Đây là đạo lý gì?”
“…”
Hoàng hậu cắn môi, nghiêng đầu sang một bên.
Một vẻ không phản kháng nhưng cũng không phối hợp.
Dù giữa hai người đã thân thiết đến vậy, nhưng cảm giác trái đạo đức do chênh lệch thân phận mang lại, vẫn khiến trong lòng nàng có một nỗi hổ thẹn và hoang mang khó tả.
Nhìn vẻ mặt “không cam chịu nhục” đó, Trần Mặc không khỏi buồn cười.
Bắt chước hành động của nàng lúc nãy, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt tròn trịa, vượt qua cổ thiên nga thon dài, không ngừng hướng xuống dưới vạch đi.
Thân thể Hoàng hậu run rẩy càng dữ dội hơn, ánh mắt trong đôi mắt long lanh sắp trào ra ngoài.
Thế nhưng thời khắc then chốt, ngón tay Trần Mặc lại dừng lại trên xương quai xanh, khẽ nói: “Điện hạ, bề tôi có một việc luôn rất tò mò, nhưng lại không biết có nên hỏi hay không…”
“Ừm?”
Sắc mặt Hoàng hậu có chút mơ hồ, “Việc gì?”Phát hiện web lậu cào truyện từ webtruyenchu.com
“Điện hạ trước hết hứa không được nổi giận.”
“… Bổn cung không nổi giận, ngươi hỏi đi.”
“Điện hạ quý là Hoàng hậu, thống ngự lục cung, mẫu nghi thiên hạ, phụ tá Thái tử giám quốc, theo lý mà nói nên…” Trần Mặc ngữ khí ngừng lại, cẩn thận nói: “Nhưng sao cảm giác Điện hạ hình như chẳng hiểu gì hết vậy…”
Hoàng hậu bị hắn vòng vo làm cho hoa mắt, suy nghĩ mãi mới phản ứng ra, khuôn mặt kiều diễm lập tức càng thêm ửng hồng.
“Bổn cung lại chưa từng trải qua, tự nhiên không hiểu, vậy có vấn đề gì sao?”
Chưa từng trải qua?
Trần Mặc sững sờ, bản năng nói: “Làm sao có thể?”
Hoàng hậu cau mày: “Có gì không thể? Ai quy định Hoàng hậu nhất định phải… phải cái đó? Bổn cung là kế lập, khi lên ngôi Hoàng đế đã mắc bệnh nặng… huống hồ dù hắn không bệnh, nếu bổn cung không muốn, hắn cũng không thể chạm vào bổn cang một ngón tay.”
“Kế lập?”
Điểm này trong nguyên tình tiết không đề cập, nhưng trong ký ức của nguyên thân xác thực có chuyện này.