Ánh nắng tươi sáng tựa như những sợi tơ vàng, nhẹ nhàng rải xuống chiếc sập thêu hoa văn.
Màn lụa là bán thù, giống như một lớp sương mỏng, khoác lên người thiếu nữ trên sập một vẻ đẹp mơ màng.
Nàng co người lại, tóc xõa tung, mái tóc đen như mực buông xõa tự do, xiêm y lôi thôi lỏng lẻo che nửa vạt làn da mịn màng trắng như tuyết.
Đôi mắt long lanh ánh mê ly, đôi môi hồng nhuận khẽ hé, lông mày ngài cau lại, mang theo một tia mỏi mệt mơ hồ.
Cành hải đường mưa xuân nở rộ, thắm đượm phấn hồng điểm tô nhan sắc.
Trần Mặc ngây người nhìn Hoàng hậu.
Lúc này, nàng tựa như một thiếu phụ nhà bên đã chín muồi, cởi bỏ lớp áo ngoài đoan trang khắc kỷ, từ trong cốt tủy tỏa ra phong vận và dáng vẻ mê hoặc kinh người.
Một lúc lâu sau, Hoàng hậu mới từ dư vị tỉnh táo lại, cảm nhận ánh nhìn hơi nồng nhiệt kia, có chút hoảng hốt quay đầu đi chỗ khác, khẽ nói: “Ngươi vì sao lại nhìn bản cung như vậy?”
“Bởi vì điện hạ thật sự rất đẹp.”
Trần Mặc bị cảnh tượng vừa rồi chấn động, không kiềm chế được mà nói ra lời thật lòng, ý thức được lời này vượt quá phận, vội vàng tìm cách chữa thẹn: “Điện hạ thiên sinh lệ chất, phượng tư xước ước, toàn bộ hiện ra dáng vẻ đoan trang hiền đức, thực là phong phạm mẫu nghi thiên hạ.”
“…”
Hoàng hậu thầm mắng một tiếng, gương mặt có chút nóng bừng.
Bản cung bị hành hạ lộ ra dáng vẻ xấu xí như vậy, giống như một nữ tử khinh tiện phóng đãng… làm gì có nửa phần dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ? Chẳng lẽ tiểu tặc này đang châm biếm bản cung sao?
Trước đó nàng đã từng suy nghĩ, Trần Mặc có lẽ có thể nhìn thấu bộ pháp y Địch phục kia – tuy khả năng này cực kỳ nhỏ, nhưng vì cẩn thận, vẫn đổi một bộ thường phục.
Chọn tư thế nằm sấp, chính là để vừa bảo vệ được quả bưởi, vừa không để tiểu tặc này thấy dáng vẻ bất kham của mình.
Kết quả thân thể lại quá thành thật…
“Bản cung thật vô dụng…”
Hoàng hậu thở dài trong lòng, trong lòng càng thêm hổ thẹn tức giận, trầm giọng nói: “Trần Mặc, lần này ngươi thỏa mãn rồi chứ!”
?
Trần Mặc có chút nghi hoặc.
Câu này đáng lẽ ta nên hỏi điện hạ mới phải chứ?
Hắn suy nghĩ một lát, cẩn thận nói: “Điện hạ thỏa mãn, bề tôi liền thỏa mãn…”
Hoàng hậu mặt càng đỏ thêm mấy phần, hừ lạnh nói: “Ngươi đừng có nói bậy nói bạ! Bản cung chỉ là thấy ngươi lao khổ có công, mới miễn cưỡng phối hợp ngươi thôi, thực ra… thực ra bản cung một chút cảm giác cũng không có!”
Không có cảm giác?
Nhớ lại dáng vẻ của nàng lúc nãy, Trần Mặc cảm thấy câu này hoàn toàn không có sức thuyết phục.
Nhưng đã là người dùng đưa ra ý kiến, hắn tự nhiên phải nghĩ cách giải quyết.
“Điện hạ xá tội, vừa rồi bề tôi có lẽ chưa phát huy tốt, còn mong điện hạ cho bề tôi một cơ hội nữa.”
“Ừm?”
“Đợi, đợi một chút!”
…
Nửa khắc sau.
Trần Mặc bị Hoàng hậu hổ thẹn phẫn uất đến cực điểm đuổi ra khỏi cung Dưỡng Tâm.
Đứng cô độc trước cửa đại điện, biểu cảm hắn có chút mơ hồ.
Thế là xong rồi sao?
Rốt cuộc là ai đang thưởng cho ai vậy!
“Hình như có chút chơi quá tay, lệnh Phi Hoàng còn chưa lấy được nữa…”
Trần Mặc thở dài, hướng ra phía cổng lớn đi tới.
Vừa mới xuyên qua bức tường màu đỏ tươi, một bóng dáng mặc áo tay bằng gấm lam phiêu nhiên tới, chính là Tổng quản đại nội Kim Ô.
Trần Mặc chắp tay hành lễ, “Hạ quan gặp Kim công công.”
Kim công công giơ tay ra vẻ đỡ, tươi cười nói: “Trần Bá hộ đã vội vàng đi rồi sao? Trên người thương thế thế nào rồi?”
“May nhờ trong cung trên dưới hao tâm chăm sóc, hạ quan thân thể đã không ngại gì, về nghỉ dưỡng mấy ngày liền có thể khỏi hẳn.” Trần Mặc cưỡng cười nói.Cảnh báo ăn cắp nội dung từ webtruyenchu.com
Ba ngày trải nghiệm này đúng là có chút ma huyễn, trước là phi long kỵ mặt, lại nổ hai lần đường ống nước…
Nếu còn ở lại, không chừng sẽ xảy ra chuyện gì quá đáng nữa…
“Lão nô phụng sự điện hạ nhiều năm, còn chưa từng thấy ai có thể được điện hà trọng thị như vậy, chỉ mong Trần Bá hộ đừng phụ thánh ân.”
“Điện hạ thánh ân hạo đãng, hạ quan thừa mông quyến cố, đương tận tâm tận lực, để báo đáp vạn nhất.”
“Thiện.”
Hai người nói mấy câu xã giao, Kim công công giơ tay nói: “Trần Bá hộ theo lão nô tới đây.”
Hai người dọc theo đường cung đi tới, nhưng không phải hướng ra khỏi cung, Trần Mặc nghi hoặc nói: “Công công, chúng ta đi đâu vậy?”
Kim công công nói: “Trần Bá hộ đoạt được Thiên Nguyên Võ Khôi, có thể vào tầng hai Thiên Võ khố, điện hạ có dặn dò, trước khi ra khỏi cung, hãy đi nhận thưởng trước.”
Thiên Võ khố tổng cộng ba tầng, tầng càng cao, bảo vật cất giữ càng trân quý.
Trần Mặc lúc trước vào tầng một, phẩm chất đã đạt đến địa giai trung phẩm, tầng hai ước tính khởi đầu là địa giai, thậm chí có thể có chí bảo thiên giai!
Nghĩ tới đây, trong lòng không khỏi có chút mong đợi.
Hai người tới trước cửa Thiên Võ khố, hắc giáp thị vệ vẫn bất động, Kim công công từ trong tay áo lấy ra hoàng sắc, huyền sắc đại môn từ từ mở ra, hào quang xuyên chiếu mà ra.
Vào trong đại môn, xuyên qua trường lang, tới được bên trong võ khố.
Lão giả mặc áo tay màu đen đang nằm sấp trên bàn đánh gà.
Kim công công đi tới trước, gõ gõ mặt bàn.