Đây là một tủ quần áo đứng hai cánh.
Phía bên trái là hàng hàng lớp lớp các ngăn giá và ngăn kéo, dùng để cất giữ áo lót, chăn đệm, cùng các đồ dùng sinh hoạt lặt vặt khác.
Phía bên phải là phần tủ lớn, bên trong có một thanh ngang, móc vài bộ võ bào màu trắng.
Trần Mặc và Hoàng hậu lúc này đều đang chen chúc ở bên phải, không gian hơi chật hẹp, khiến hai người chỉ có thể đứng nghiêng người.
Hoàng hậu vừa quay người lại, chợt nhận ra không ổn, mông của nàng và tên tiểu tặc này dính quá sát, đơn giản giống như hoàn toàn không phòng bị!
Nhỡ đâu hắn lại thuận tay mà véo một cái nữa…
Đây chẳng phải là bất cẩn mà mất mông rồi sao?!
Nàng tay chân luống cuống cài xong khuy áo, liền muốn xoay người về tư thế bình thường.
Nhưng không gian quá chật hẹp, eo hông lại quá đẫy đà, cọ qua cọ lại mãi mà vẫn không xoay được.
“Điện hạ, đừng động!”
Đột nhiên, một bàn tay lớn dùng lực ấn chặt lấy eo của nàng.
Thân thể Hoàng hậu khẽ run lên, thần sắc hoảng hốt, dùng giọng khí thanh rất nhỏ nói: “Ngươi muốn làm gì?! Mau buông bổn cung ra!”
Ta muốn làm người tốt…
Tiền đề là ngươi đừng có cọ qua cọ lại như vậy!
Trần Mặc nín thở, tĩnh tâm, cố gắng vận chuyển “Thái Thượng Thanh Tâm Chú”.
Nhưng Hoàng hậu vẫn không yên phận mà cựa quậy, khiến hắn căn bản không thể tập trung tinh thần…
Cứ tiếp tục thế này thật sự sẽ xảy ra chuyện mất!
Trần Mặc cau mày, dùng chân khí khống chế thanh âm, truyền vào tai Hoàng hậu:
“Điện hạ, ngài cũng không muốn chuyện của hai chúng ta bị em gái ngài phát hiện chứ?”
“…”
Biểu tình Hoàng hậu cứng đờ.
Cảnh tượng này mà bị Cẩm Vân nhìn thấy, sợ rằng chỉ còn cách nhảy sông tự tận để tỏ rõ sự trong sạch!
Nhưng tên tiểu tặc này gan lớn mật to, nhỡ đâu làm ra hành động bất quỹ… Lẽ nào nàng cứ phải chịu đựng như vậy?
Hoàng hậu nhất thời tiến thoái lưỡng nan, không biết nên làm thế nào.
Trần Mặc khẽ thì thầm bên tai: “Điện hạ, bề tôi vô ý mạo phạm, chỉ cần ngài hơi nhẫn nại một chút, đợi đến khi Cẩm Vân phu nhân rời đi là được.”
Hai người lúc này khoảng cách cực gần, đơn giản giống như đang nói thầm bên tai vậy, hơi thở phả lên cổ, hơi ngứa ngứa.
Hoàng hậu sắc mặt không tự nhiên nói: “Ngươi tránh xa bổn cung ra…”
Trần Mặc bất đắc dĩ nói: “Tủ quần áo chỉ lớn như vậy, bề tôi trốn đi đâu?”
Hoàng hậu trừng hắn một cái, “Ai bảo ngươi cũng chui vào?”
Trần Mặc lý trực khí tráng nói: “Bề tôi giấu tốt như vậy, Điện hạ lại cứ kéo bề tôi ra, không thì làm gì có chuyện này?”
“…”
Hoàng hậu suýt nữa bị hắn làm cho phì cười, “Ý của ngươi là, chuyện này còn trách bổn cung sao?”
Tên vô sỉ tiểu tặc này, không lâu trước mới khiếm nhã bổn cung, quay đầu lại đã chui vào phòng khuê của Trúc Nhi…
Coi bổn cung là loại người gì?!
Nàng càng nghĩ càng tức, nhấc chân giẫm mạnh xuống, đế giày nghiền lên mu bàn chân Trần Mặc.
Chút lực độ này, đối với Trần Mặc mà nói, không khác gì gãi ngứa.
Ngược lại chính nàng dùng lực quá mạnh, thân thể mất thăng bằng, không tự chủ ngả về phía sau.
Trần Mặc mắt nhanh tay lẹo, giơ tay ôm lấy eo nàng, khoảng cách vốn còn một khe hở giữa hai người, lần này cái mông lại đụng chặt vào người hắn…
?!
Biểu tình hai người đồng thời biến đổi.
Cái xường xám này vốn dĩ ôm sát người, bên trong không mặc được quần lót…
Hoàng hậu hai gò má lập tức đỏ bừng, đôi mắt phượng tròn xoe, run giọng nói: “Bổn cung cảnh cáo ngươi, ngươi, ngươi không được loạn động, không thì bổn cung chém đầu chó của ngươi!”
“…”
Rốt cuộc là ai đang loạn động vậy hả!
Trần Mặc hít thở sâu, trầm giọng nói: “Điện hạ, bình tĩnh chút, cứ thế này thật sự sẽ bị phát hiện mất!”
Hoàng hậu ngực nở phập phồng, tuy trong lòng hổ thẹn tức giận, nhưng lại không dám loạn động nữa.
Một mặt là lo lắng bị Cẩm Vân phát hiện, đồng thời cũng sợ kích thích tên tiểu tặc này, nhỡ đâu hắn hung tính bộc phát…
“Bổn cung thân là chủ nhân Đông cung, thân thể ngàn vàng, lại bị ép trốn trong tủ quần áo, để mặc tên tiểu tặc này khiếm nhã… Bổn cung đây là tạo nghiệp gì vậy?”
“Tại sao mỗi lần gặp hắn, bổn cung đều sẽ trở nên thê thảm như vậy?”
Trong lòng Hoàng hậu phát ra một trận than thở.
Lúc này nàng dựa vào trong lòng Trần Mặc, độ cong của vầng trăng tròn khít sát không kẽ hở, mà bàn tay lớn của Trần Mặc lại đang đỡ lấy eo, tư thế vô cùng ái muội.
“Chết tiệt Cẩm Vân, thời gian lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa nói chuyện xong?”
“Trúc Nhi mau mau đuổi nàng đi chứ!”
Hoàng hậu vừa hổ thẹn vừa tức giận, ép mình chuyển hướng chú ý, lắng nghe nội dung trò chuyện của Cẩm Vân phu nhân và Lâm Kinh Trúc, rất nhanh liền sững người.
“Ngươi thật sự có thể chữa khỏi hàn độc của Trúc Nhi?!”
Nàng quay đầu lại, khó có thể tin nhìn về phía Trần Mặc.
Trần Mặc thấp giọng nói: “Bề tôi hôm nay đến đây, chính là được Cẩm Vân phu nhân mời, sở dĩ xuất hiện trong phòng khuê, cũng là để thử giúp Lâm bổ đầu xua tán hàn độc.”
Thì ra là chuyện như vậy?