Hoàng hậu đột nhiên nhận ra một điểm —
Nếu như tiểu tặc này cậy có kim bài mà đi bắt nạt mình thì phải làm sao?
Đại nghịch bất đạo và mưu phản vẫn là có khác biệt, hai bên thuộc quan hệ giao thoa, mưu phản chắc chắn sẽ bị phán định là đại nghịch bất đạo, nhưng đại nghịch bất đạo lại không phải toàn bộ đều là mưu phản…
Mưu phản đại nghịch, là nhắm vào chính quyền, hành vi mưu toan lật đổ thống trị.
Còn việc bóp mông Hoàng hậu, mạo phạm phẩm cách hoàng quyền, thuộc phạm trù trật tự cung đình, căn bản không thể đem ra so sánh ngang hàng.
Nói một cách nghiêm khắc, loại hành vi thứ hai này, dùng kim bài xác thực có thể miễn tử…
“Hỏng rồi, bổn cung quên mất chuyện này rồi!”
“Vốn dĩ đã không có cách nào trị tiểu tặc này, nay hắn lại có tấm kim bài miễn tử này, chẳng phải càng thêm ngang ngược sao? Nếu bị hắn bắt được cơ hội, chắc chắn sẽ bóp càng hăng hơn!”
“Nhưng vừa mới đưa ra bài tử, tổng không thể lập tức đòi lại được…”
Hoàng hậu tiến thoái lưỡng nan, trong lúc nhất thời có chút bối rối.
Trần Mặc nghi hoặc: “Điện hạ lời này là ý gì? Bề tôi đối với điện hạ sùng kính ngưỡng mộ, tựa như nước sông cuồn cuộn không ngừng, sao có thể có hành vi đại nghịch bất đạo?”
“….”
Phụt!
Bóp mông, sờ đùi… ngươi chính là kính trọng bổn cung như vậy sao?
Tiểu tặc này ôm hiểu giả ngốc, thật là mặt dày vô sỉ đến cực điểm!
Hoàng hậu trừng hắn một cái, mặt lạnh lùng không nói lời nào.
Trần Mặc chợt tỉnh ngộ, nhớ lại chuyện xảy ra hôm đó, ngượng ngùng nói: “Lần đó thật sự là ngoài ý muốn, bề tôi không cố ý mạo phạm điện hạ…”
Nghe hắn nhắc tới chuyện này, khuôn mặt trứng ngỗng của Hoàng hậu lướt qua vệt hồng, hừ lạnh: “Nếu như đối mặt với Ngọc Quý phi, ngươi còn dám như thế không? Bổn cung chỉ là yêu tiếc nhân tài, mới buông lỏng một mặt lưới, ngươi đừng nghĩ bổn cung dễ bắt nạt!”
Ngọc Quý phi đều nước mắt lưng tròng rồi, mức độ so với nàng lớn hơn nhiều… lời này Trần Mặc tự nhiên không dám nói ra miệng, chắp tay nói: “Điện hạ khoan nhân đại độa, thánh ân hào đãng, bề tôi trong lòng cảm niệm, nguyện can não đồ địa, để báo đáp ân tri ngộ của điện hạ!”
Nịnh hót ai mà không biết chứ?
Chẳng qua là gặp thời diễn trò thôi, trong lòng ta mãi mãi chỉ có một nương nương!
Hoàng hậu nghe vậy sắc mặt hòa hoãn mấy phần, nói: “Trong lòng ngươi có số là tốt rồi, chớ phụ lòng khổ tâm của bổn cung… Thôi, lui xuống đi.”
“Bề tôi cáo thoái.”
Trần Mặc cúi mình rút lui khỏi đại điện.
Hoàng hậu dựa vào phượng ỷ, chân mày hơi nhíu, sắc mặt có chút phiền não.
Lời “tỏ tình táo bạo” của Trần Mặc vừa rồi, xác thực là khiến nàng bất ngờ không kịp trở tay… tuy rằng nàng đã định tách rời Lâm Kinh Trúc và Trần Mặc, nhưng cũng không nghĩ đem mình gộp vào trong đó đâu!
“Thích người chín chắn?”
Hoàng hậu cúi đầu nhìn một chút.
Ừm, xác thực là chín có hơi quá rồi…
“Nếu như lợi dụng ý ái mộ của Trần Mặc đối với bổn cung, có lẽ có thể cướp hắn từ trong tay Ngọc Quý phi.”
“Tuy rằng cách làm này có chút không lên được mặt, nhưng đối phó tiểu tặc ti tiện, chính là phải dùng thủ đoạn ti tiện!”
“Vấn đề ở chỗ, làm sao nắm chắc mức độ? Vừa phải để hắn nếm được chút ngọt, một lòng một dạ vì bổn cùng làm việc, nhưng bổn cung lại không thể chịu thiệt quá nhiều…”
Uy nghiêm Trần Mặc bày tỏ hôm nay so với trước đó càng thêm thịnh, đã không kém gì Trưởng công chúa chấp chưởng Thiên Xá Ấn!
Thiên mệnh rủ xuống ưu ái, quốc vận gia thân, nhân vật loại này nếu bị Ngọc U Hàn khống chế, hậu quả khó mà lường được!
Hoàng hậu nghĩ trước nghĩ sau, tạm thời cũng không có chủ ý quá tốt.
Ánh mắt lướt qua ngự án, nhìn thấy bộ quần áo đặt trên bàn.
“Vẫn là thử quần áo mới trước đi… đây chính là kiểu dáng mà Cẩm Tú phường không có đây.”
Hoàng hậu đứng dậy, cầm quần áo hướng nội điện đi đến.
……
Nửa khắc đồng hồ sau.
Hoàng hậu nhìn chính mình trong gương, không khỏi sững sờ.Nguồn truyện gốc: webtruyenchu.com
Chất liệu vải gấm đoạn màu đỏ, thêu vân văn kim sắc như ý, ôm sát khít lấy thân hình đầy đặn mềm mại.
Cổ áo thiết kế khoét rỗng hình giọt nước, lộ ra chút da thịt và xương quai xanh tinh xảo, phía dưới tư thế ngẩng cao hiên ngang, eo thon như liễu rủ, cùng hông mông tạo thành một đường cong phóng đại.
Vạt váy xẻ cao đến tận dưới mông, đoan trang lại mang theo vẻ yêu kiều mị hoặc khác lạ.
“Đây là quần áo gì vậy?”
Hoàng hậu bị loại vận vị độc đáo này thu hút sâu sắc.
Hai tay nâng trước ngực, khuôn mặt trứng ngỗng nổi lên vệt hồng, trong đôi mắt phượng ánh sáng lấp lánh.
Tuy rằng tiểu tặc kia hoang đường đáng ghét, nhưng không thể không thừa nhận, quần áo hắn thiết kế, luôn có thể chạm vào tim gan nữ nhân.
“Bổn cung thật sự rất thích…”
Hoàng hậu đối diện gương ngắm nghía rất lâu, còn tìm ra mấy đôi vớ lụa phối hợp lặp đi lặp lại, đủ qua nửa canh giờ, mới luyến tiếc không rời thay xuống.
Đáng tiếc, với thân phận của nàng, bộ quần áo này vẫn có chút táo bạo, không thích hợp mặc ra ngoài trước mặt mọi người.
Cho dù như vậy, nàng cũng đã rất mãn nguyện.
Nghĩ tới trong Thiên Đô thành chỉ có một bộ duy nhất này, đôi mắt hạnh cong cong, khóe miệng nhếch lên, trong lòng hoa nở rộ.
“Còn có bộ quần áo chưa thử nữa.”
“Cái này nhìn qua, hình như là quần lót mặc sát người?”
Hoàng hậu đem chiếc quần màu hồng nhạt đó thay lên, chỉ cảm thấy đàn hồi thập túc, mặc lên rất thoải mái.
Điểm thiếu sót duy nhất chính là quá sát người.
“Bộ quần áo này thật xấu hổ… nhưng mặc bên trong cung quần thì cũng không sao.”
“Chờ đã…”
Hoàng hậu đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Quần áo Trần Mặc gửi tới, vì sao lại vừa vặn như vậy?
Thân hình của nàng quá phong vận, eo quá nhỏ, hông mông lại quá rộng, quần áo nữ tử bình thường căn bản không mặc lên được.
Cho dù là Thượng y cục, mỗi lần chế tạo quần áo mới cho nàng, cũng phải đo đạc kích thước chi tiết mới được.
Nhưng hai bộ quần áo này cắt may vừa khít, giống như là chuyên vì nàng đo thân chế tác vậy!
Rất hiển nhiên, người thiết kế đối với thân thể nàng rõ như lòng bàn tay!
“Mấy lần gặp mặt trước, bổn cung mặc đều là cung quần rộng rãi, căn bản không nhìn ra thân hình… hắn làm sao rõ ràng biết được vòng ngực và số đo eo của bổn cung?”