Vạn Cổ Thiên Giai là tên gọi của những tảng đá xanh lơ lửng phía trên Trường Hà Thời Gian.
Nó được dùng để giúp những người trong Bỉ Ngạn không thông thạo khẩu quyết chữ【Nghịch】 vượt qua Trường Hà Thời Gian.
Có lẽ nó vẫn còn công dụng đặc biệt khác, nhưng Lý Phàm tạm thời không biết.
Giờ phút này, sau một hồi thương nghị, chư thánh cuối cùng đã định ra kế hoạch. Vòng sáng trắng tách ra một vầng hào quang tựa ngọc, hư ảnh của Trường Hà Thời Gian liền bị chém ra như thể trúng một đao.
Dường như có hai bóng người đang bị giam cầm bên dưới Vạn Cổ Thiên Giai.
Họ như phải gánh chịu toàn bộ sức nặng của Trường Hà Thời Gian cùng vô số bậc thang đá xanh, hai chân ngồi xếp bằng, đầu cúi gằm.
Giờ phút này, dù phát giác được sự khác thường trên đỉnh đầu, họ cũng không thể ngẩng lên.
Hai người không được thả ra cùng lúc.
Chỉ có người đầu tiên được chọn, một vầng sáng trắng như dây thừng quấn lấy hắn, đưa đến trước mặt chư thánh.
Khi vầng sáng như ngọc lui đi, Trường Hà Thời Gian lại một lần nữa bị phong tỏa. Bóng người bị trấn áp bên trong cũng biến mất.
Mà vị tu sĩ được triệu đến, có lẽ vì bị giam cầm quá lâu, cho dù đã được tự do vẫn đứng bất động hồi lâu như một pho tượng đá.
Vầng sáng tựa dây thừng chợt siết lại. Hắn nhíu mày, rồi mở mắt ra.
Nhìn mười hai bóng hình Thánh giả cao lớn sừng sững như những người khổng lồ chống trời đỡ đất trước mắt, trong mắt vị tu sĩ không khỏi thoáng qua một tia mê mang.
"Giờ là năm nào?"
Hắn nhớ rõ, lúc bị trấn áp, số lượng Thánh giả trong Bỉ Ngạn chỉ có chín vị.
Sao bây giờ lại nhảy vọt lên con số mười hai?
"Mà ta lại được thả ra."
"Chẳng lẽ, cuộc chiến giữa sơn hải và Hư Giới đã kết thúc rồi sao?"
Trong lòng tu sĩ dâng lên muôn vàn suy nghĩ, nhưng trước mặt Thánh giả, hắn cũng không dám bất kính.
"Vãn bối【Bách Hiểu】gặp qua chư thánh!"
"Bị trấn áp nhiều năm, ngươi có tự kiểm điểm không?" Giọng nói của hư ảnh Nghiệp Phán vang lên ầm ầm như sấm sét không ngừng quanh quẩn, bao trùm cả không gian.
Bách Hiểu Tiên lại không hề sợ hãi, khẽ hừ một tiếng: "Tự nhiên là có. Chỉ hận lúc đó ra tay chậm một chút, bị chư thánh phát hiện. Một bước sẩy chân, thành mối hận thiên cổ..."
Thấy Bách Hiểu Tiên vẫn ngoan cố không hối cải, hư ảnh chư thánh cũng không nổi giận.
"Như Tâm Ý đã bị hủy, ngươi cũng bị trấn áp đã lâu. Bây giờ có một cơ hội để ngươi lập công chuộc tội, ngươi có muốn không?" Nghiệp Phán tiếp tục hỏi.
"Lập công chuộc tội?" Bách Hiểu Tiên hơi sững sờ,"Thật sự có thể giành lại tự do sao?"
"Chẳng những có thể giành lại tự do, thậm chí còn có thể một bước lên trời, chứng đạo Thánh giả." Thủ Khâu Công mở miệng nói.
Trong lòng Bách Hiểu Tiên, Thủ Khâu Công rõ ràng có sức nặng hơn.
Giờ phút này nghe được lời nói khó tin này, tâm thần hắn chấn động dữ dội, buột miệng thốt lên: "Nếu là thật, vãn bối tự nhiên nguyện ý!"
"Đáp ứng nhanh vậy sao? Phải biết rằng, một khi đã đồng ý thì không còn cơ hội hối hận."
"Xét thấy quá khứ của ngươi, chúng ta cũng sẽ liên thủ đặt cấm chế trong cơ thể ngươi. Cho dù ngươi có thân thể Thánh giả cũng khó lòng thoát được. Một khi ngươi trở mặt, chúng ta sẽ hợp lực khiến ngươi hồn bay phách tán ngay tại chỗ. Điều này phải nói rõ cho ngươi biết trước." Hư ảnh Liên Sơn mở miệng nói.
Bách Hiểu Tiên lại tỏ vẻ thản nhiên: "Bị trấn áp vô số năm dưới Vạn Cổ Thiên Giai cho đến khi sơn hải hủy diệt, so với việc có cơ hội thành tựu thân thể Thánh giả, dù phải bị người khác khống chế..."
"Giữa hai lựa chọn này, ta sao lại không biết phải chọn thế nào?"
"Lúc trước ta dùng【Như Tâm Ý】để thu hút ánh mắt của Tinh, chẳng phải cũng vì thành Thánh vô vọng hay sao?"
Không cần Lý Phàm mở miệng, Thánh giả mới tấn thăng là Tẫn Quy sau khi nghe lời của Bách Hiểu Tiên liền dẫn đầu hỏi.
"Kẻ này lại có ý đồ thu hút ánh mắt của Tinh? Như vậy mà cũng có thể giao phó trọng trách sao?"