Vị Thanh Đồng Vương cuối cùng chính là hiện thân cho toàn bộ các nền văn minh thanh đồng cổ xưa trong sơn hải.
Còn Đạo Kỷ Hình Chiếu Châu lại là bản sao của tất cả thần thông, thuật pháp và chiêu thức từng xuất hiện từ thuở sơ khai cho đến hiện tại.
Hai luồng sức mạnh kinh thiên động địa va chạm, đúng là kẻ tám lạng người nửa cân!
Ầm ầm ầm!
Ánh sáng và nhiệt lượng vô tận bắn ra từ tâm chấn của vụ va chạm, bao trùm cả biển Sóc Tinh trong nháy mắt.
Dù chỉ bị dư chấn quét qua chứ không phải là mục tiêu chính của vụ va chạm, những người còn sót lại của Quang Ngô và biển Sóc Tinh cũng đều kinh hãi thất sắc.
"Chư vị, đồng tâm hợp lực, chống cho qua đợt này!" Bạch Thấu Nguyệt trầm giọng quát.
Vĩnh hằng áo tơi lặng lẽ khoác lên mình. Từ nơi sâu trong lõi đạo võng, bên dưới ngọn núi đen và dòng nước trắng đang trấn áp Vô Lượng Bích, Bạch Thấu Nguyệt tung mình bay lên, xoay người xuất hiện.
Không giống những Chân Tiên đã bắt đầu bỏ chạy, các bộ phận còn lại của đạo võng vẫn kiên trì tại chỗ, răm rắp tuân theo mệnh lệnh của Bạch Thấu Nguyệt.
"Đạo võng, gia thân!" Bạch Thấu Nguyệt khẽ ngâm.
Như được cánh tay vô hình điều khiển, đạo võng của biển Sóc Tinh lại một lần nữa co rút, ngày càng nhỏ lại.
Cuối cùng, nó hóa thành một tấm lụa mỏng manh ảo diệu, khoác lên người Bạch Thấu Nguyệt.
Bạch Thấu Nguyệt không phá vỡ cấm chế mà Thừa Đạo để lại để rời khỏi lõi đạo võng, mà ngược lại, nàng khoác cả đạo võng lên người.
Dùng phương pháp này để hiện thân trong tinh hải!
Cho dù đã ngộ đạo ngàn năm, với thực lực hiện tại của nàng, thực tế vẫn không thể chống đỡ được toàn bộ đạo võng, dù cho nó đã bị hư hại trong đại chiến.
Nhưng tiểu tổ Đại Đạo Lâm Thân Công do Nam Cung Phúc Thánh dẫn đầu đã chia sẻ phần lớn áp lực cho nàng.
Mà mỗi một vị trong Vạn Tiên Trận đều như cánh tay của nàng, phụ tá giúp nàng có thể thao túng đạo võng một cách tinh vi vô cùng.
"Đây chính là cảm giác của một cường giả thực thụ sao?"
Giờ phút này, Bạch Thấu Nguyệt có thể nói là đã đem toàn bộ sức mạnh của đạo võng gia trì lên bản thân, vượt qua giới hạn thực lực của Vô Danh Chân Tiên tầm thường, mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa siêu thoát.
Khi bản thân ở vào cảnh giới như vậy, những gì nàng tiếp xúc và suy ngẫm đều khác xa so với trước kia.
Lại thêm tư chất nghịch thiên của Bạch Thấu Nguyệt, gần như mỗi một khoảnh khắc, vô số cảm ngộ trong đầu nàng bùng nổ như bão táp.
Vừa ngộ đạo, Bạch Thấu Nguyệt vừa dốc hết toàn lực chống lại dư chấn từ vụ va chạm giữa đạo kỷ hình chiếu và vị Thanh Đồng Vương cuối cùng.
Tựa như đối mặt với hai vị cao thủ tuyệt thế liên thủ, dưới áp lực cực lớn này, Bạch Thấu Nguyệt mỗi phút mỗi giây đều điên cuồng chuyển hóa cảm ngộ của bản thân thành sức mạnh thực sự để vận dụng.
Luôn ở bên bờ vực sinh tử, theo lý mà nói, tuyệt đối không thể nào bình tĩnh đến vậy.
Nhưng Bạch Thấu Nguyệt có dị năng luân hồi trọng sinh, đối mặt với mối đe dọa vẫn lạc, nàng từ đầu đến cuối đều bình tĩnh đến cực điểm.
Khi những Chân Tiên cố gắng bỏ chạy bị chôn vùi trong dư chấn; khi các Vô Danh của đạo võng cuồng loạn cống hiến năng lượng của bản thân dưới áp lực tử vong; khi Nguyên Xu của tinh hải Quang Ngô đang thất thần trước sức mạnh khổng lồ từ vụ va chạm giữa Đạo Kỷ Hình Chiếu Châu và Thanh Đồng Vương...
Bạch Thấu Nguyệt chỉ lặng lẽ quan sát, trong lòng không một gợn sóng, dốc hết sức mình để tiêu trừ dư chấn đang ập tới.
Hình chiếu đến từ thời không dường như vô cùng vô tận.
Nền văn minh thanh đồng đã từng trải khắp sơn hải.
Thời gian trước vụ va chạm kịch liệt này dường như đã mất đi ý nghĩa.
Nhưng ánh sáng vô tận cuối cùng cũng bắt đầu ảm đạm.
Toàn bộ biển Sóc Tinh gần như đã bị hủy diệt chỉ trong chốc lát.
Đại triều Đạo Yên thừa cơ ập vào, nhấn chìm tất cả.
Chỉ có tường cao và đạo võng.
Hai thứ vẫn sừng sững.
Dưới sự phù hộ của hư ảnh Thủ Khâu, tường cao mặc dù bị va chạm nhưng vẫn duy trì được sự hoàn chỉnh tương đối. Chỉ là hiển nhiên đã hao tổn không nhỏ, Đạo Yên dường như phát hiện ra sơ hở, hưng phấn vây công.