Thời gian trôi qua nhanh chóng.
Một ngày nọ, hai luồng sao băng từ chân trời bay tới.
Tiếng sấm rền vang vọng khắp thế gian.
"Đạo Huyền Tử! Ngươi đừng quá đáng!"...
Bạch Thấu Nguyệt trốn xa ở nơi an toàn bên ngoài Huyền Kinh thành, ngóng nhìn hai bóng người trên bầu trời, trở nên kích động lạ thường.
Đây là lần đầu tiên nàng thực sự nhìn thấy tiên nhân.
Nhưng nàng không vội vàng tiến lên bái kiến tiên nhân, mà kiên nhẫn chờ đợi.
Bạch Thấu Nguyệt biết, hai vị tiên nhân này sắp sửa tiến hành một trận chiến ác liệt.
Đến lúc đó, mới là cơ hội để nàng xuất hiện.
"Hy vọng có ích."
Ánh mắt Bạch Thấu Nguyệt lén liếc về bốn phía Huyền Kinh thành.
Năm mươi năm, nàng không chỉ đơn thuần là chờ đợi.
Tại các ngóc ngách của Huyền Kinh thành, Bạch Thấu Nguyệt đã chôn giấu vô số loại độc dược mà nàng thu thập được sau khi đi khắp thiên hạ. Trong số đó, thứ quan trọng nhất chính là 'giọt máu', được bào chế từ tinh huyết của con người.
Một khi bị kích nổ, nó sẽ bùng nổ thành một màn sương máu bao trùm khắp nơi.
Đúng vậy, sau năm mươi năm nghiên cứu, Bạch Thấu Nguyệt đã đi đến một kết luận khó tin. Lý do nàng không thể hấp thụ linh khí từ linh thạch không phải vì linh khí có độc.
Mà là vì cơ thể con người sẽ sinh ra phản ứng bài xích cực mạnh với linh khí, giống như một loại độc dược. Độc tính của nó còn mạnh hơn bất kỳ loại độc dược nào khác trên thế gian. Thông qua một loạt thí nghiệm, Bạch Thấu Nguyệt đã chứng minh được điều này.