Đối mặt với cảnh giới sinh tử, các đệ tử Tiên tông đều sắc mặt bình thường. Không có ai ầm ĩ đòi trở về tông môn. Theo bọn họ thấy, sinh tử chỉ là chuyện thường tình. Có thể an ổn ở lại mười năm, đã là vô cùng hạnh phúc rồi.
Trong động thiên bị phong bế, không có sư truyền chỉ dẫn. Hoàn toàn dựa vào sự lĩnh ngộ của bản thân.
Có người tụ tập thành nhóm, cùng nhau tham ngộ. Cũng có người tính cách cô lập, một mình chuyên tâm nghiên cứu.
Thỉnh thoảng có xung đột nổ ra, không ít người chết vì tranh đấu.
Nhưng phần lớn thời gian, mọi người đều đang nghiên cứu di tích của Tiên giới.
Ngay khi bọn họ cho rằng, thật sự phải ở lại động thiên phong bế này mười năm.
Thì vào một ngày của năm thứ sáu, động thiên đột nhiên rung chuyển ầm ầm. Mọi người đang không hiểu chuyện gì thì một luồng ánh sáng bên ngoài đã lâu không thấy, từ trên trời chiếu xuống.
Chiếu lên người Lý Phàm.
Các đệ tử thiên tài của Ngũ đại Tiên tông, ánh mắt đều nhìn về phía Lý Phàm. Đầy vẻ khó tin.
Người mặc đồ đen bí ẩn đã dẫn bọn họ vào động thiên năm đó, lại một lần nữa xuất hiện.
Nhìn Lý Phàm, hắn lẩm bẩm: "Đứng thứ năm mươi hai trong lịch sử. Thành tích này cũng tạm được. Hy vọng có thể thêm một lần nữa."
Đám đệ tử thiên tài nghe lời người áo đen nói, thần sắc càng thêm kinh ngạc. Họ vốn tưởng rằng Lý Phàm sớm khám phá ra bí mật của tiên gia đã là nghịch thiên lắm rồi. Không ngờ hắn chỉ đứng thứ năm mươi hai trong lịch sử. Vậy thì năm mươi mốt người đứng trước, rốt cuộc là yêu nghiệt đến mức nào?