Còn lý do khuyên can thì không nói rõ, lại lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Với tính cách của Lý Phàm, thứ của hắn, nếu như người khác đứng ra nói này nói nọ thì hắn chắc chắn sẽ chọn cách phớt lờ.
Chẳng qua, ý kiến của Hoàn Chân, lại không thể xem nhẹ.
"Cuối cùng là Hoàn Chân muốn độc chiếm linh tính vô hạn, hay là phương pháp ta dùng linh tính để nâng cao thiên phú có hại cho bản thân?" Nghi vấn không khỏi dâng lên trong lòng Lý Phàm.
Tuy rằng tình cờ, nhờ cơ duyên mà phát hiện ra phương pháp vận dụng linh tính vô hạn của bản thân. Nhưng đối với bản chất của linh tính vô hạn, Lý Phàm lại không hiểu rõ. Thậm chí hắn còn không biết cuối cùng nó có ý nghĩa gì.
Sau một hồi suy xét kỹ lưỡng, cuối cùng Lý Phàm quyết định tạm thời nghe theo ý kiến của Hoàn Chân.
Hắn dừng lại tất cả những hành động nhằm nâng cao thiên phú linh tính.
Chẳng qua đó cũng chỉ là tạm thời mà thôi.
Một khi đã nắm được phương pháp nâng cao gần như gian lận này, khi đối mặt với những khiếm khuyết của bản thân, thật khó để nhịn không sử dụng phương pháp đó.
"Tuy rằng Hoàn Chân là chỗ dựa của ta trên con đường đi tới đây."
"Nhưng cũng không thể để mặc như vậy. Cuối cùng thế nào, vẫn phải do ta quyết định."
Sau khi trải qua việc tam đạo dung hợp cùng linh tính tách ra, Lý Phàm - người vĩnh viễn không bao giờ hoàn toàn tin tưởng người khác, cuối cùng cũng bắt đầu dao động niềm tin vào Hoàn Chân.