"Nhưng mà, lúc trước ta không thấy trong ký ức của nàng có chuyện chinh chiến với bên ngoài. Chẳng lẽ lúc này nàng vẫn chưa ra đời?" Lý Phàm không khỏi có chút tiếc nuối trong lòng.
Cổng vào Đại Đạo tông, Lý Phàm đã vô cùng quen thuộc.
Còn về trận pháp của cổng vào đó, sau khi quan sát một hồi, Lý Phàm cũng trực tiếp phớt lờ.
Lặng lẽ lẻn vào bên trong.
So với những gì trong ký ức của Triệu sư tỷ đã thấy thì lúc này cổng vào Đại Đạo tông vẫn có rất nhiều điểm khác biệt.
Điểm khác biệt rõ ràng nhất, chính là dường như khắp nơi ở cổng vào đều từng xảy ra một trận hỗn chiến.
Trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh không thể xua tan, trên mặt đất và kiến trúc đều có thể thấy không ít dấu vết chiến đấu kinh hoàng.
"Đã đánh đến tận tông môn Đại Đạo tông rồi sao?" Lý Phàm càng thêm kinh ngạc trong lòng.
Đoạn lịch sử này, dường như hắn chưa từng thấy ở hậu thế.
Cảm ứng được nơi có sinh cơ tụ tập nhiều nhất, Lý Phàm thay trang phục đệ tử Đại Đạo tông, lặng lẽ lẻn đến đó.
"Thật là nhục nhã! Suýt chút nữa thì bị người ta đánh lên tận sơn môn..."
"Nếu mười tông phái khác biết được, e rằng chúng ta sẽ bị xóa tên từ đây!" Chưa đến gần, đã nghe thấy tiếng gào giận dữ của một lão giả nào đó.
"Sư thúc đừng tức giận. Đợi đến khi chiến tranh kết thúc, ta sẽ tự mình thỉnh Phần Đạo lô, xóa bỏ chuyện này. Hiện tại, điều quan trọng nhất vẫn là tìm hiểu rõ động tĩnh của kẻ địch Sở." Giọng nói bình thản trấn an tiếp theo, Lý Phàm có chút quen thuộc.