Nhưng không ngờ, Lý Phàm căn bản không theo lẽ thường, trực tiếp nói: "Muốn. Tất nhiên là muốn."
"Cho dù là Nghịch Hành chu sắp hư hỏng, cũng đại diện cho một cơ hội sống sót trong tuyệt cảnh. Cho dù hy vọng thành công có mong manh đến đâu nhưng khi đến lúc thực sự cùng đường thì đó lại là sinh cơ duy nhất." Lý Phàm nghiêm túc nói.
Nam tử luộm thuộm sửng sốt, nụ cười trên khóe miệng dần biến mất.
Im lặng hồi lâu, hắn mới có chút giọng điệu sâu kín nói một câu: "Ngươi nói cũng không sai."
Nếu như Hiên Viên Hồng lúc trước có được sự giác ngộ này thì đã không để Nghịch Hành chu ở đây rồi."
Lý Phàm nghe được cái tên quen thuộc, lập tức thuận theo lời đối phương mà hỏi: "Hiên Viên Hồng... có phải chính là Huyền Thiên Vương trong Huyền Hoàng giới không? Thành tựu trước kia của hắn, chẳng lẽ là nhờ vào Nghịch Hành chu này?"
Nam tử luộm thuộm lộ vẻ hoài niệm, khẽ lắc đầu nói: "Theo ta thấy, Hiên Viên Hồng có thể đi đến bước đó, ba phần dựa vào vận may, ba phần dựa vào tâm tính nỗ lực của chính hắn. Bốn phần còn lại, Nghịch Hành chu chỉ chiếm một nửa. Còn một nửa còn lại thì..."
"Sơn Hải ngư trường, công lao không nhỏ." Nam tử luộm thuộm nhìn ra ngoài bức tranh.
"Sơn Hải ngư trường?" Lý Phàm lúc đầu sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại, đối phương nói hẳn là hồ câu cá.
"Nhưng, lấy tên Sơn Hải, lại có ý gì?"