"Thạc Thử Tiên và hàng nghìn Chân Tiên kia, thực ra đều chỉ là một đám người đáng thương mà thôi." Thừa Đạo lắc đầu thở dài.
Lý Phàm: "Sư huynh nói vậy là sao?"
"Ta cảm ứng được vô số hình ảnh từ việc nuốt Đạo đan này." Thừa Đạo nói, nhẹ nhàng vung tay, đưa hình ảnh ra trước mặt Lý Phàm.
Ban đầu, đó là một Tiên giới hùng vĩ, yên bình, thịnh vượng.
Thạc Thử Tiên đã đảm nhiệm chức vị Tiên đế gần hai trăm triệu năm, trong thời gian trị vì của hắn, các vị tiên trong Tiên giới đều quy phục, cảnh tượng vô cùng hưng thịnh.
Thậm chí kể từ khi Thạc Thử Tiên lên nắm quyền, ngay cả Tam thánh cũng không còn hỏi đến chuyện của Tiên giới.
Quần tiên chỉ biết Tiên đế, không biết Tam thánh.
Thịnh cực tất suy, bắt đầu từ khi kiếp nạn Đạo Nhân đột nhiên giáng xuống.
Ban đầu, Thạc Thử Tiên rất có tham vọng.
Hắn tin chắc rằng mình có thể lãnh đạo quần tiên, chế ngự kiếp nạn Đạo Nhân nhỏ nhoi này.
Nhưng Đạo Nhân liên tục tái phát.
Tuy có thể trấn áp trong thời gian ngắn nhưng dường như không bao giờ thấy được dấu hiệu được trị dứt điểm.
Bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng Thạc Thử Tiên dần hoảng loạn, nảy sinh ý định riêng đi bái kiến Tam thánh, tìm kiếm câu trả lời.
Nhưng hắn lại kinh ngạc phát hiện ra...
Tam thánh đã biến mất.
Như thể biến mất khỏi thiên địa này, không thể liên lạc được.
Tuy hầu hết các vị tiên trong Tiên giới đã quên Tam thánh nhưng Tam thánh của Tiên giới vẫn là thánh nhân trong lòng quần tiên.