"Ban đầu còn nghĩ, thực sự đã khai phá ra con đường Tân pháp mới."
"Không ngờ vẫn là dựa vào 'Hoàn Chân' gian lận, trực tiếp nhảy qua giai đoạn trước. Chỉ là trường hợp cá biệt, không thể tái hiện."
Nhưng Lý Phàm vốn không quan tâm người khác có thể tu luyện hay không.
Chỉ cần trên người mình có hiệu quả là được.
"Tuy chỉ là tâm niệm hóa thần nửa vời nhưng vô tình đã chỉ ra hướng đi tiếp theo cho ta."
"Cố gắng tiếp xúc với 'mạng đạo võng', khiến cho sự sao chép của ta hoàn thiện hơn."
"Sự biến đổi thật giả, cùng với sự cảm ngộ đối với đại đạo của thiên địa, song song tiến hành. Khiến cho ta phản chiếu mạng đạo võng, chậm rãi càng gần với căn bản của đại đạo..."
Trong lòng Lý Phàm, vui mừng khôn xiết.
Tuy tiên lộ đã đứt đoạn nhưng dưới sự khai sáng của nền văn minh biển Sóc Tinh bên ngoài tường cao, trong thời gian ngắn như vậy đã tìm ra một con đường khả thi mới.
"Không chỉ là công lao của phàm nhân, nhất thời nhất thế."
"Bất kể có sự tham gia của Chân Tiên hay không, bên trong và bên ngoài tường vẫn tồn tại sự chênh lệch tốc độ thời gian..."
Lý Phàm hơi nhíu mày, tính toán.
Tốc độ thời gian trôi trong tinh hải chí ám vì sự tồn tại của Tiên Khư nên vốn đã không thống nhất. Vì thế Lý Phàm chỉ so sánh Huyền Hoàng giới với thành Cực Lạc ở biển Sóc Tinh.
Trong trạng thái bình thường, lại có tới một trăm hai mươi lần!