Ánh sáng của ngọc phù theo đó mà ảm đạm xuống nhưng Lý Phàm cũng mơ hồ nhận ra, vật này chỉ dẫn đến hướng dẫn của Thiên Thú cốt mạch châu Cửu Sơn.
Bước ra một bước, Lý Phàm đã đến địa giới châu Cửu Sơn.
Cái gọi là Thiên Thú cốt mạch, chính là chín dãy núi ngang dọc giữa trời đất kia.
Theo sự chỉ dẫn của ngọc phù, Lý Phàm đến đỉnh núi Ngọc Lao trong số đó.
Ngọc Lao sơn là ngọn núi cao nhất trong chín ngọn núi.
Đứng trên đỉnh, thu hết mạch lạc của chín ngọn núi vào trong tầm mắt.
Có lẽ là nhờ lực lượng đến từ Thiên Thú chi nhãn trong ngọc phù của Mặc Nho Bân tăng cường, trước đó Lý Phàm cũng đã từng nhiều lần ở trên cao nhìn xuống châu Cửu Sơn nhưng chưa bao giờ rõ ràng như thế này.
Tất cả những ngọn núi, sông ngòi biến đổi trên thi thể Thiên Thú đều bị xóa bỏ.
Trong mắt Lý Phàm, chỉ còn lại phần nguyên thủy nhất của Thiên Thú.
Như Mặc Nho Bân đã nói trước đó, Thiên Thú tuy đã chết nhưng cốt mạch vẫn còn. Qua chín dãy núi này, cho dù đã trải qua vạn năm tháng thăng trầm, Lý Phàm vẫn có thể mơ hồ nhìn ra dáng vẻ ẩn ẩn của con quái thú thời thượng cổ kia.
"Chín ngọn núi là Thiên Trường, Thiên Đoản, Thiên Hư, Thiên Thúc, Thiên Kết, Thiên Đới, Thiên Lao, Thiên Động, Thiên Tế."
"Chính là chín tượng của mạch."
"Thiên Thú này là do ngọc bội Huyền Thiên Vương mang về từ Tiên giới biến thành, kinh mạch trong cơ thể lại không khác gì con người..."
Lực lượng dẫn dắt truyền đến từ ngọc phù càng lúc càng lớn, đột nhiên như bị một lớp màng mỏng bao phủ.