Trong tử khí ẩn ẩn có tiếng rồng ngâm.
Pho tượng đầu heo bị tử khí cuồn cuộn chấn nhiếp, động tác không khỏi hơi ngừng một phần.
Chỉ một chút tạm dừng như thế, hắc phong hóa thần của Tôn Nhị Lang liền đã xông phá phòng thủ của nó.
Hung hăng đánh vào trên màn trời.
Từng vết nứt từ trên bầu trời hiện lên.
Mặt trời luôn treo trên cao cũng xuất hiện từng vết rách.
Bầu trời giả tạo ầm ầm vỡ nát.
Cùng lúc vô số mảnh vỡ rơi xuống như mưa cũng lộ ra chân thực trên đó.
Chỉ là trong một sơn động to lớn tối tăm.
Bầu trời giả tạo sụp đổ làm cho pho tượng đầu heo phát ra tiếng rống gần như điên cuồng.
Song nó lại không có ý muốn đối phó Nhạc Trấn Uy và Tôn Nhị Lang.
Giống như sắp có chuyện gì đó cực kỳ kinh khủng sắp buông xuống, một luồng quang hoa từ trong pho tượng đầu heo bay ra, muốn bỏ chạy.
"Nghiệt súc!"
Âm thanh như tiếng sấm chợt từ thiên ngoại truyền đến.
Sau đó một tia sét màu tím lăng không xuất hiện, nhắm trúng quang hoa chạy trốn!
Trong một tiếng hét thảm, sinh linh trong đó biến thành tro bụi.
Tôn Nhị Lang mơ hồ nhìn ra, kia rõ ràng hình như là một trư yêu vừa ra đời không lâu.
Sấm sét màu tím không một dấu hiệu buông xuống, sau khi tuỳ tiện diệt sát trư yêu thì cũng không xuất hiện nữa.
Trong tông môn ma đạo nơi này, ngoài tổ ba người Đại Huyền ra, lại không còn bất kỳ sinh linh còn sống nào khác nữa.