Thân hình chớp động, đi tới trước mặt Vương Huyền Bá.
Tay chó hóa thành một đường hắc quang, thoáng chốc xuyên thủng trái tim Vương Huyền Bá.
"Huyền Bá!" Khóe mắt Tôn Nhị Lang như muốn rách ra.
Một thanh giới đao tràn ngập sát khí khoan thai tới chậm, cuốn lên hắc phong vô tận, trực tiếp nhấn chìm yêu thú đầu chó.
Chỉ qua một lát sau, máu thịt yêu thú đầu chó đã hoàn toàn bị hắc phong nạo sạch. Chỉ còn lại một bộ bạch cốt trắng toát.
Chỉ là trên bạch cốt tản ra quang mang màu vàng không giống bình thường.
"Không đúng..." Sắc mặt Nhạc Trấn Uy khẽ biến, lại hoàn toàn không biết có một bóng dáng lại đang lặng yên tới gần sau lưng hắn.
Bất ngờ đúng là tu sĩ nhân loại bị yêu thú đầu chó truy sát trước đó!
Khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng, nhìn Nhạc Trấn Uy, mắt lộ ra vẻ tham lam. Khí tức ầm ầm bộc phát, lại nào có dáng vẻ bị thương?
Cổ bỗng nhiên duỗi dài, đầu bay thẳng ra, một ngụm nuốt đầu Nhạc Trấn Uy vào trong bụng.
Đáng thương lực chú ý của Nhạc Trấn Uy đều ở trên người yêu thú đầu chó và Tôn Nhị Lang, chính mình bị đánh lén, trong lúc vội vàng không kịp chuẩn bị, đã bỏ mình!
"A! Các ngươi đáng chết!" Hai đồng bạn lần lượt bị chết trận, mắt Tôn Nhị Lang đỏ tươi.
Nổi gân xanh, một luồng hắc khí bao phủ toàn thân.
Đồng tử hoàn toàn bị màu đen bao phủ, Tôn Nhị Lang liều mạng, trực tiếp bay về phía yêu thú cổ dài.