Cảm giác của đám người Ân thượng nhân không sai. Suy cho cùng ở đời trước khi Thánh Hoàng ngộ đạo từ trong tinh không, liên hệ với bản tôn hắn đã trở nên như có như không.
Vì vậy lần này chứng kiến đường đi tinh hải khôi phục chi đạo, càng về sau càng không có ký ức có thể tham khảo, càng cần bản thân Lý Phàm tìm kiếm con đường phía trước.
May mà dẫu sao cũng là rập khuôn.
Lý Phàm dựa vào cảm ứng trong mơ hồ đã tiếp xúc đến ý thức bản nguyên vùng tinh hải này. Chỉ có điều, Thánh Hoàng đời trước là dựa vào thân phận hóa thân "Thiên Đạo Huyền Hoàng", chúa cứu thế có thể của tinh hải dẫn tới sự chú ý của ý thức bản nguyên tinh hải.
Lý Phàm đời này lại tạm thời vẫn chưa để lộ ra tư cách đáng để được tinh hải chú ý.
Lý Phàm cũng không định bại lộ chính mình với tinh hải sớm như vậy.
Nhưng điều này lại không ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo của Lý Phàm.
"Hẳn là ở đây rồi." Cảm giác được đã gần đến, Lý Phàm bèn ngừng lại, nhìn về hư không phía trước, hơi cảm thán nói.
Mọi người nghe vậy, đều mang vẻ mặt khó hiểu theo đó nhìn qua.
Trong cảm giác của bọn họ, vùng tinh không này quả thực có chỗ khác với lúc trước. Dường như sáng ngời, ấm áp hơn. Nhưng cách khôi phục Lý Phàm nói còn kém hơi xa.
Nhìn qua vẫn là một mảnh tĩnh mịch.
Nhưng nếu đối phương đã tốn một phen công sức, vất vả mang bọn họ tới đây. Nhất định sẽ không nói nhảm.