Trong gió lốc hỗn độn, chúng sinh Huyền Hoàng giới trầm luân.
Mà thân hình này vừa xuất hiện, giống như mặt trời từ trên trời rơi xuống, chiếu sáng vùng tối tăm một lần nữa.
Nổi bật như thế.
Không hợp với hoàn cảnh xung quanh.
Vậy nên lúc thân hình vừa xuất hiện trong tiên trận, phân thần Lý Phàm đã nhận ra sự tồn tại của hắn.
Lý Phàm không xa lạ gì thân hình này.
Thậm chí trước đó đã từng gặp một lần.
Đúng vậy, chính là vị Chân Tiên ngồi ngay ngắn bên ngoài Huyền Hoàng giới, nhắm mắt ngộ đạo.
Chẳng qua, khác với dáng vẻ như bộ xương hắn thấy ban đầu trên mặt đất Tiên Khư.
Chân Tiên hiện thân lúc này dường như không phải bản tôn giáng lâm.
Chỉ là một bóng hình hư ảo hiển hóa.
Không chỉ có thân hình trở nên đầy đặn hơn, gông xiềng trói buộc trên thân cũng không còn tồn tại.
Ánh mắt Chân Tiên đảo qua tiên trận, khẽ nhíu mày.
Chậm rãi vươn tay.
Gió lốc diệt thế tàn phá bừa bãi chậm rãi tụ về bàn tay của hắn.
Tiên trận cảm nhận thấy vị này muốn phá hỏng sự tồn tại của trận pháp, phòng ngự kích phát.
Trong hỗn độn, từng bóng hình người hiển hóa.
Bọn họ tạo thành từ lực lượng của tiên trận, nhưng lại mang dáng vẻ giống sinh linh Huyền Hoàng giới chết vì tiên trận.
Ánh mắt hung hãn, không sợ chết dũng mãnh lao về phía Chân Tiên.
Như thủy triều cuồn cuộn, trộn lẫn lực tượng tiên trận diệt thế.