Truyền tấn của Huyền Tiên Chu hết sức thành khẩn.
Điều này lại càng làm trong lòng Thánh Hoàng nghi ngờ.
Nếu như không có chỉ dẫn của huyết mạch Truyền Pháp trước đó chỉ ra trên chiếc tiên chu kia tồn tại độc thủ sau màn. Như vậy nói không chừng Thánh Hoàng còn sẽ thật sự động lòng.
Nhưng hiện giờ...
Thánh Hoàng âm thầm nghĩ ngợi, Huyền Tiên Chu này rốt cuộc muốn làm trò gì.
"Chẳng lẽ là thấy ta và Truyền Pháp đã đạt thành hợp tác, vì vậy mới lại ra mặt châm ngòi?"
Gần như dĩ nhiên, Thánh Hoàng nghĩ như vậy.
Thánh Hoàng rất lâu không trả lời.
Mà dường như đã nhận ra địch ý của Thánh Hoàng, Huyền Tiên Chu lại lần nữa truyền đến một tin tức.
Khiến trong lòng Thánh Hoàng chấn động kịch liệt.
"Truyền Pháp, tuyệt đối không thể tin!"
"Nhiều năm trước người này đã lẻn vào tiên chu bọn ta, mượn danh nghĩa quan sát đánh cắp rất nhiều mật tàng trên thuyền!"
"Tuy năm đó đã biến ảo dung mạo lại không lừa được bọn ta..."
Rất nhiều tư liệu liên tiếp truyền đến.
Làm cho Thánh Hoàng lại lần nữa rơi vào trong trầm mặc.
"Nếu có hứng thú, dùng pháp này liên hệ bọn ta."
Hỗn loạn Triện Tự Chân Tiên dẫn tới dần dần biến mất.
Thấy Thánh Hoàng chậm chạp không trả lời, Huyền Tiên Chu đành phải giữ lại bí pháp kia.
Bóng dáng hoàn toàn biến mất không thấy.
Sóng gió lắng lại, địch ý đến từ thế gian cũng chầm chậm biến mất.