Tiếng gió, mưa, sấm đan xen, toàn bộ Huyền Hoàng giới chỉ trong phút chốc đã biến thành như tận thế.
Bản tôn Truyền Pháp tuy chưa đến nhưng sinh linh khắp thiên hạ đều đã run cầm cập dưới bóng ma của hắn.
Những tu sĩ Tiên Minh bởi vì lắng nghe Thánh Hoàng truyền đạo mà nội tâm dao động thoáng chốc đỉnh đầu như bị dội xuống một chậu nước lạnh, từ đầu óc nóng lên trở lại tỉnh táo.
"Ta đang nghĩ gì vậy! Đây chính là Truyền Pháp thiên tôn! Truyền Pháp thiên tôn một tay trấn áp Huyền Hoàng giới mấy ngàn năm đó! Ta vậy mà có thể ảo tưởng Thánh... Không đúng, là đám cường đạo này sẽ giành thắng lợi?"
"Thánh Hoàng... Thánh Hoàng tuy mạnh nhưng tuyệt đối sẽ không là đối thủ của Truyền Pháp thiên tôn. Đáng chết, tân pháp cũng phải mau mau quên đi."
"Thiên tôn tại thượng, thứ lỗi cho tiểu nhân nhất thời bị ma quỷ ám ảnh đi..."
"Truyền Pháp thiên tôn xuất thủ, mọi chuyện đều sẽ tốt lên!"
Tu sĩ Vạn Tiên Minh bị uy thế của Truyền Pháp chấn nhiếp, sợ mất mật.
Mà tướng sĩ Thánh triều, bởi vì chênh lệch to lớn của cảnh giới trời sinh đều có kinh hãi trong chốc lát.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt của bọn họ lại trở nên kiên định lần nữa.
Bọn họ có người nhớ lại câu nói Thánh Hoàng nói với bọn họ trước lần xuất chinh này.
Thế là có người hô về phía bầu trời: "Thánh triều tất thắng, Thánh Hoàng tất thắng!"