"Nhưng mà... Ta không nhìn thấy nơi này có người của chúng ta."
"Lam Tướng Văn ngươi đang nói mê sảng gì vậy? Bọn ta vẫn luôn ở địa điểm giao hẹn chờ ngươi, nửa cọng lông của ngươi cũng không thấy! Ngươi rốt cuộc ở đâu!"
"Không đúng, biểu thị vị trí của đám người Lam Tướng Văn còn đang ở trong phạm vi châu La Yên! Binh đoàn ba mươi sáu các ngươi đang làm cái gì?!"...
Trong truyền tin bên trong chiến trường phía đông bắt đầu xuất hiện một vài hỗn loạn.
Tổng chỉ huy chiến trường phía đông Vương Huyền Bá quyết đoán cách ly ra truyền tin của đám người này, sau đó bắt đầu dò hỏi kỹ càng bọn họ.
Lúc này âm thanh của Tôn Nhị Lang cũng truyền tới.
"Huyền Bá, chỗ này có cổ quái. Dựa vào xác định của ta, sau khi toàn thể tướng sĩ binh đoàn ba mươi sáu vào châu La Yên này, vị trí của bọn họ thì từ đầu đến cuối đều chưa từng thay đổi. Giống như đã rơi vào ngủ say."
"Cho nên bất kỳ tin tức bọn họ báo cáo đều không nên tin. Hẳn là ảo giác trong giấc mơ."
Vương Huyền Bá hơi có phần hoảng hốt: "Ta đã phái một thân thể dị thú lẻn vào trong đó, không tìm được bọn họ. Nhưng thật sự không nghĩ tới, thế mà lại là ảo giác?"
"Lúc trước quả thực đã công phá La Yên thiên thành mới xây. Nhóm tướng sĩ di chuyển trước quả thực đã di chuyển rời đi từ châu La Yên. Hẳn là thủ đoạn nào đó Tiên Minh phát động sau đó. Thậm chí không phải Vạn Tiên Minh..." Tôn Nhị Lang nói ra kết luận của mình.